|
Khoe Ngày xưa, khi có ai hỏi con: "Bố làm nghề gì ?" .... Bố thấy con không vui & không bao giờ chịu trả lời là bố làm nghề thợ hồ. Bố cố gắng làm việc nhiều hơn để nuôi con ăn học & mong sau này con có được 1 nghề mà mọi người nể trọng trong xã hội. Con thành đạt & lấy chồng, mỗi lần khách đến chơi, câu đầu tiên bố thường nghe con khoe là "Nhà em làm luật sư nên lúc nào cũng bận" Bố buồn, chỉ ao ước được 1 lần nghe con khoe về nghề của bố ...
Lẽ đời Nguyễn Thị Tường An Lúc còn bé, con được cả nhà rất cưng chiều vì là con út trong nhà, lâu lâu bị mẹ mắng con lại vùng vằng, khó chịu, đôi khi còn cãi lại, lòng ước muốn mau chóng lớn lên, lấy chồng như các chị, sẽ không còn bị cha mẹ mắng nữa. Bây giờ con lấy chồng xa, gặp mẹ chồng khó tính, hay la, con không dám cãi nửa lời. Nghĩ về mẹ, lòng dâng trào một nỗi xót xa...
Tấm lòng con trẻ Võ Thị Yến Vĩ Như mọi lần, hai mẹ con chị vừa ăn cơm vừa xem tivi. Chị vô ý đánh rơi muỗng, cơm văng tung toé. Thằng bé nhanh nhẫu đứng dậy: - Má làm rớt muỗng à? Tại má cầm lâu mỏi tay đó mà! Để con lấy khăn lau, chớ hổng sao đâu. Chị sững người nhìn theo cái dáng lon ton của thằng bé. Mới hôm qua chị đã nổi giận khi con mình vô ý đánh đổ thức ăn! Chao ôi! Lẽ ra tấm lòng độ lượng này phải là của người lớn chúng ta
Nhà quê Ngọc Chi Nghe tính tiền hết gần năm mươi ngàn, chị nó tặt lưỡi xuýt xoa: “Mèn đét ơi. Sao mà mắc dữ vậy! Nhiêu đó tiền ở dưới đi chợ được mấy bữa”. Nó nổi cáu, gắt chị: “Cứ nói hoài. Ở quê khác. Thành phố khác. Hà tiện như chị chắc người ta dẹp tiệm hết quá!”. Hôm rồi về thăm nhà, thấy má lụi cụi bó lá dừa bán được hai, ba ngàn một ngày, nó chợt nhớ lại vẻ mặt tiu nghỉu của chị hôm nào. Nó thấy mắt cay cay…
Cùng nghề Ung Sơn Ca Thằng bé bảy tuổi ngây thơ hỏi: - Sao hôm nay nhà cô Lan đông học trò vậy bố? - Mùng ba tết, học trò đến thăm và chúc tết cô giáo của mình đấy. Ông bà xưa có câu mùng một tết cha mùng ba tết thầy đó mà. - Sao không thấy học trò thăm bố? - À, sáng nay bố trực tiếp khách ở trường, học trò đã đến chúc tết bố rồi. Thằng bé không biết bố nó nói dối. Chỉ vì cô Lan dạy Toán còn bố nó dạy Thể Dục...
Phấn Son Nguyễn Hồng Ân Tốt nghiệp đại học, ở lại thành phố đi làm. Tháng rồi, mẹ vào thăm. Mừng và thương. Mẹ khen: “Bạn gái con xinh”. Cuối tháng, lãnh lương. Dẫn người thương đi shopping. Em bảo: “Mỹ phẩm của hãng này là tốt nhất. Những loại rẻ tiền khác đều không nên dùng vì có hại cho da, giống mẹ anh đó, mẹ bị nám hết anh thấy không…” Chợt giật mình. Mẹ cả đời lam lũ, nắng gió với cái ăn, nào đã biết phấn son màu gì.
Con yêu mẹ st Người mẹ mệt mỏi trở về nhà từ cửa hàng, kéo lê túi hàng trên sàn bếp. Đang chờ bà là đứa con trai 8 tuổi, kể lại những gì mà em nó làm ở nhà: "Lúc con đang chơi ngoài sân còn bố đang gọi điện thoại thì T.J lấy bút chì màu viết lên tường, lên chính tờ giấy dán tường mới mà mẹ dán trong phòng làm việc ấy! Con đã nói với nó là mẹ sẽ bực mình mà!" Người mẹ than thở rồi nhướn lông mày:" Bây giờ nó đâu?" Thế rồi bà bỏ hết hàng ở đó,sải bưóc vào phòng của đứa con trai nhỏ, nơi nó đang trốn. Bà gọi cả tên họ của đứa bé mà ở các nước phương Tây, khi gọi cả tên lẫn họ là thường thể hiện sự tức giận.Khi bà bước vào phòng, đứa bé run lên vì sợ, nó biết sắp có chuyện gì ghê gớm lắm! Trong 10 phút, người mẹ nguyền rủa con, là bà đã phải tiết kiệm thế nào và tờ giấy dán tường đắt ra sao! Sau khi rên rỉ về những việc phải làm để sửa lại tờ giấy, người mẹ kết tội đứa con là thiếu quan tâm đến người khác. Càng mắng mỏ con, bà càng thấy bực mình, cuối cùng bà ra khỏi phòng con, cảm thấy cáu đến phát điên! Người mẹ chạy vào phòng làm việc để xác minh nỗi lo lắng của mình. Nhưng khi nhìn bức tường, đôi mắt bà tràn ngập nước mắt. Những gì bà đọc được như một mũi tên xuyên qua tâm hồn người mẹ. Dòng chữ viết:"Con yêu mẹ" được viền bằng một trái tim! Và giờ đây bao thời gian qua đi, tờ giấy dán tường vẫn ở đó, y như lúc người mẹ nhìn thấy, với một cái khung ảnh rỗng treo để bao bọc lấy nó. Đó là một sự nhắc nhở đối với người mẹ, và với tất cả mọi người: Hãy bỏ đi một chút thời gian để đọc những dòng chữ viết trên tường!
Bàn Tay Võ Thành An Hai đứa cùng trọ học xa nhà, thân nhau. Lần vào quán nước, sợ tôi không đủ tiền trả em lòn tay xuống gầm bàn đưa tôi ít tiền. Vô tình đụng tay em... mềm mại. Ra trường, hai đứa lấy nhau. Sống chung, em hay than phiền về việc xài phí của tôi. Bận nọ tiền lương vơi quá nửa đem về đưa em... chợt nhận ra tay em có nhiều vết chai. Tự trách, bấy lâu mình quá vô tình.
Con Lừa
Một ngày nọ, con lừa của một ông chủ trang trại sảy chân rơi xuống một cái giếng. Con vật kêu la tội nghiệp hàng giờ liền. Người chủ trang trại cố nghĩ xem nên làm gì. Cuối cùng ông quyết định: con lừa đã già, dù sao thì cái giếng cũng cần được lấp lại và không ích lợi gì trong việc cứu con lừa lên cả. Ông nhờ vài người hàng xóm sang giúp mình. Họ xúc đất và đổ vào giếng. Ngay từ đầu, lừa đã hiểu chuyện gì đang xảy ra và nó kêu la thảm thiết. Nhưng sau đó lừa trở nên im lặng. Sau một vài xẻng đất, ông chủ trang trại nhìn xuống giếng và vô cùng sửng sốt. Mỗi khi bị một xẻng đất đổ lên lưng, lừa lắc mình cho đất rơi xuống và bước chân lên trên. Cứ như vậy, đất đổ xuống, lừa lại bước lên cao hơn. Chỉ một lúc sau mọi người nhìn thấy chú lừa xuất hiện trên miệng giếng và lóc cóc chạy ra ngoài. Cuộc sống sẽ đổ rất nhiều thứ khó chịu lên người bạn. Hãy xem mỗi vấn đề bạn gặp phải là một hòn đá để bạn bước lên cao hơn. Chúng ta có thể thoát khỏi cái giếng sâu nhất chỉ đơn giản bằng cách đừng bao giờ đầu hàng.
Ba Nguyên Duy Xưa, nội nghèo, Ba đi ở cho ông bá hộ, chăn trâu để chú được đi học. Thành tài, chú cưới vợ, ra riêng. Ngày hỏi vợ cho thằng Hai, chú mời mấy người cùng cơ quan. Ai cũng com-lê, cà-ra-vát. Chú bảo: Anh Hai hay đau bao tử, ở nhà nghỉ cho khỏe. Ba ừ, im lặng vác cày ra đồng. Mồ hôi đổ đầy người. Cũng những giọt mồ hôi ấy, xưa mặn nồng biết chừng nào, mà giờ, sao nghe chát cả bờ môi.
Tiền mừng tuổi Trương Đình Dạ Vĩnh Năm bảy tuổi, mẹ bảo đưa tiền mẹ cất cho. Nó đếm mấy chục ngàn tiền lì xì rồi miễn cưỡng đưa mẹ cất giùm vì trước kia không bao giờ thấy mẹ trả lời. Năm mười tuổi, nó lén cất hết tiền không cho mẹ biết. Mười tám tuổi, nó mang nỗi nhớ quê hương bước vào đại học ở tận miền trong xa xôi. Tết. Ký túc xá vắng hoe. Phương Bắc xa xôi nó không về được. Nó nằm co trên giường cầm giấy nhận tiền của mẹ mà thấy ân hận, xót xa.
Lễ tốt nghiệp Nguyễn Thị Cẩm Nhung - "Má! Má lên đây làm gì?". Cô sinh viên sắp nhận bằng cử nhân giãy nảy lên hỏi người mẹ quê mùa còm cõi. - "Má nghĩ bán một bữa lên coi con lãnh bằng tốt nghiệp". - "Không được đâu! Bữa nay bạn con đông lắm, mà má lại ăn mặc thế này...". - "Thì má có còn bộ nào khác đâu. Thôi cho má vào. Má...". - "Thôi, thôi, má về đi. Con thì thế này, má thì thế kia… Tụi bạn con nó cười…!". Nói rồi, cô sinh viên xinh đẹp chạy ào vào trong hội trường… Vừa lúc người xướng tên giới thiệu: "Sinh viên Phạm Thị P.X. là một trong những sinh viên xuất sắc của trường".
Luật lệ Hoài Như Bé Vi 3 tuổi. Bé đã nói được rất sõi và rất thích tìm hiểu mọi sự việc xung quanh mình. Ngày ngày đưa đón con đi học, người mẹ thường giải thích cho con về luật lệ giao thông khi qua ngã tư. Một hôm, bé thắc mắc: - Sao chú kia không dừng lại khi đèn đỏ hả mẹ? - ... Có khi bé góp ý: - Đèn đỏ mà. Sao mẹ chạy luôn vậy? Mấy chú công an phạt mẹ thì sao? - ... Một hôm, mẹ dừng lại ngay ngã tư đèn đỏ. Bé giục: - Không có các chú công an. Chạy luôn đi mẹ!
Mẹ chồng T.T.A.H Vừa về nhà, tôi đã nghe mẹ chồng cằn nhằn. Đủ chuyện. Ông cụ ho làm bà mất ngủ, vòi nước quên khoá, bé Na hay ngậm cơm, chồng tôi dạo này gầy, anh thu tiền nước thiếu lịch sự ... Tôi chịu đựng đã quen! Nhưng hôm nay. Vừa có chuyện bực mình ở trường. Tôi về nhà mẹ cho khuây khoả. Vừa thấy tôi, mẹ tôi đã ca cẩm: Nhà vô phúc! Mẹ mới nói có mấy câu mà nó đã bỏ đi. Chắc lại về bên nhà nó rồi! Thiệt là...! Nó đây là cô em dâu tôi.
Giờ học mẫu Quốc Vinh Chuẩn bị cho giờ học mẫu có khách dự giờ, cô giáo dặn: trò nào cũng phải giơ tay phát biểu khi cô ra câu hỏi. Một trò hỏi: "Nhưng con không biết trả lời?" Cô cười "thông cảm": "Biết thì giơ tay trái. Không biết thì giơ tay phải!". Hôm sau, cô hỏi câu gì cũng toàn là những cánh tay phải giơ lên!? Con bé kể xong chuyện lớp, cười tít mắt.
Em tôi Lê Nguyên Vũ Bám đất Sài Gòn sau 3 năm ra trường, tôi vẫn không xin được việc. Đôi cua dạy kèm, khi chẳng đủ trang trãi lại phải nhờ nguồn “trợ cấp”ở quê. Vừa rồi, đau ruột thừa, nằm viện. Mẹ vượt ngàn cây số vào thăm. Ngày về, dúi vào tay tôi chỉ vàng, bảo: “Của cái Lan, nó dặn con dùng để hồi sức, viện phí và tiền gởi vào cho con trước đây cũng một tay nó cả. Tội nghiệp! Dạy thêm tít mù, còn nuôi thêm cả lợn”. …Nhớ ngày Lan trượt đại học, thư về tôi mắng chẳng tiếc lời… Cầm món quà của em, tôi chỉ còn biết nuốt nước mắt vào trong.
Đánh đổi Song Vũ Chị yêu anh vì vẻ lãng mạn và coi thường vật chật. Chị xa anh cũng vì lẽ đó. Nhân chứng của cuộc tình là chiếc xe đạp, nó chở đầy kỷ niệm của một thời yêu nhau. Mười năm xa cách, anh lao vào cuộc mưu sinh và có một gia sản ít ai bằng. Tình cờ anh gặp chị tại nhà, nhìn thấy chiếc xe đạp ngày xưa, chị hỏi: anh còn giữ nó? Anh nghẹn ngào: anh làm ra những thứ này mong đánh đổi những gì anh có trên chiếc xe đạp ngày xưa.
Đành thôi Ngô Thị Thu Vân Ngày đó, yêu em mà không dám nói. Cứ chiều chiều tan lớp, ngồi đợi em về trong một góc quán cà phê đầu ngõ. Em thôi không học nữa. Tôi quyết định viết thư tỏ tình. Thư viết chưa xong, em theo chồng xa xứ. Lá thư tình viết dở dang tôi còn giữ đến tận bây giờ. Sáng qua, ngồi trên ghế xử ly hôn, ngỡ ngàng thấy em ôm con ngồi bên dưới, mắt đỏ hoe. Tối về, lục lại trang thư cũ định viết tiếp. Tìm mãi, không có cây bút nào trùng với màu mực cũ…
Đợi Thiên Kim Ba mẹ lấy nhau không có tình yêu... Ba mẹ lấy nhau không có tình yêu. Ngày còn thơ, thức giấc nửa đêm tôi thường nghe mẹ thở dài và khóc trong đêm vắng. Mẹ đợi ba... Ngày tôi vào đại học cũng là lúc ba không bao giờ về nhà nữa, ông đi với người đàn bà khác. Mẹ cười buồn: - Mẹ không phải đợi nữa. Lần đầu tiên về thăm nhà tôi thảng thốt khi nhìn mắt mẹ mừng rưng rưng bao nhiêu nỗi nhớ mong chờ đợi con. - Mẹ ơi, cả đời mẹ phải đợi! - Đôi khi đợi là một hạnh phúc, con ạ!
Hạnh phúc là gì? Ngày xưa, rất lâu rồi, chó con hỏi chó mẹ, mẹ ơi hạnh phúc là gì? Chó mẹ bảo hạnh phúc là cái đuôi con đấy! Và thế là chó con quay lại tóm cái đuôi của mình, nhưng không tài nào tóm được, chú ngồi xuống oà khóc, và lại hỏi mẹ: - Tại sao con không thể nào bắt được hạnh phúc hả mẹ? Chó mẹ mỉm cười và nói rằng: "Con trai, tại sao con không tiến về phía trước và hạnh phúc sẽ theo sau con". Vậy chúng ta tại sao cứ phải đi tìm cho mình hạnh phúc nhỉ khi mà hạnh phúc luôn đi theo mình, hãy sống, hãy cảm nhận hạnh phúc mà cha mẹ đã cho ta. Hạnh phúc vì được sống bên những người bạn tốt.
Tiếc nuối Nguyễn Thụy Minh Hiền Mẹ bị bệnh nan y. Tối hôm ấy, mẹ nắm tay tôi: - Con gái mẹ xinh quá! Mười tám rồi còn gì?! Rồi mẹ nhìn tôi thở dài: - Con gầy quá. Học thi vất vả lắm phải không? Nói chuyện cho mẹ nghe đi! Nhưng thôi, con phải giữ gìn sức khỏe, đi ngủ đi! Mẹ ra đi lúc đêm tàn. Trên trời chỉ còn một ngôi sao lặn muộn, chờ rước linh hồn mẹ về trời. Suốt hai chục năm sau, lòng tôi luôn tiếc nuối: đêm ấy, sao tôi không thức chuyện trò với mẹ suốt đêm.
Tình mẫu tử Kim Tiến Mẹ cho gà ấp trứng vịt. Trứng nở. Đàn vịt con lội dưới ao sâu. Mẹ gà táo tác chạy theo trên bờ trông con. Mẹ bảo: "Mẹ gà con vịt mà tình mẫu tử thiêng liêng vậy đó!" Mẹ nuôi mái gà khác. Gà mẹ dắt con kiếm mồi. Gà mẹ mê mồi bay qua bờ mương bên kia. Gà con nháo nhác lao theo mẹ. Từng con, từng con rơi tỏm xuống ao. Mẹ giận mắng: "Sao có con gà ngu thế!" Bố mất. Mẹ lấy chồng khác. Những lúc buồn, tôi lại nhớ đến những mẹ gà.
Tô cháo cá Hoàng Đình Thành Chạp ông Công năm nào bà cũng mua hai con cá chép. Cúng lễ xong tự tay bà mang chúng ra tận bờ sông, nhẹ nhàng thả từng con xuống nước... Nhìn đôi cá quẫy đuôi lao vút, gương mặt bà rạng rỡ niềm vui. Về nhà bà phấn khởi khoe cùng ông nội: “Phóng sinh cá chép lao nhanh báo điềm lành, năm tới chắc cháu con yên bình, mạnh khoẻ”! Ông nội cười khe khẽ! Năm nay bà bị ốm suốt mấy hôm liền, mẹ thay bà mua cá tiễn ông Công... Đến bữa ăn trưa, mẹ múc dâng bà tô cháo cá nghi ngút hương thơm. Bà ngồi dậy, ngước nhìn lễ ông Công, bỗng dưng nước mắt rơi lã chã...
Tóc thề T.H. Hồi bé, cô có lần hỏi: Tóc thề là sao? Chị bảo: Là mình chứng cho tình yêu chung thủy. Cô cười thờ ơ: À ra thế! Thủa yêu nhau, anh thích cô để tóc ngắn và vẫn đưa cô đi cắt tóc. Cô hồn nhiên tận hưởng cái hạnh phúc được anh chăm sóc, cố thích nhất mỗi khi anh ghé mắt ngắm nghía cô. Khi chẳng còn anh bên mình cô quên mất mái tóc, quên cả cái hồn nhiên thuở nào. Hôm qua ngồi bó gối trước gương, chợt thấy tóc đã quá chấm vai, cô bỗng chốc thở dài.
Sắc hoa vàng Võ Thành An Em ở thành phố về, tôi bơi xuồng đưa em đi chơi đồng mùa nước nổi. Gặp ở bờ đê có rất nhiều cây trổ sắc hoa vàng. Em hỏi: "Hoa gì đẹp quá, không hái về chưng à?" Tôi nói: "Bông điển điển". Chiều về ngồi vào mâm cơm có tô canh chua bông điên điển. Tôi bảo: "Ngon lắm, ăn đi!" Em buồn nôn: "Hoa không đem chưng được thì ăn à?" Chẳng biết giải thích như thế nào cho em hiểu giữa chốn quê nghèo mùa nước nổi.
Khóc Bùi Phương Mai Vừa sinh ra đã vào trại mồ côi, trừ tiếng khóc chào đời, chồng tôi không hề khóc thêm lần nào nữa. Năm 20 tuổi, qua nhiều khó khăn anh tìm được mẹ, nhưng vì danh giá gia đình và hạnh phúc hiện tại, một lần nữa bà đành chối bỏ con. Anh ngạo nghễ ra đi, không rơi một giọt lệ. Hôm nay 40 tuổi, đọc tin mẹ đăng báo tìm con, anh chợt khóc. Hỏi tại sao khóc, anh nói: - Tội nghiệp mẹ, 40 năm qua chắc mẹ còn khổ tâm hơn anh.
Vợ chồng Tuỳ Nghi Mỗi lần du lịch, anh vẫn bật cười vì tính nhát gan của chị. Xe qua đèo: sợ. Lên núi cao: sợ. Biển sóng lớn: sợ. Những lúc ấy, anh lại ôm lấy chị, vỗ về: - Đừng sợ, có anh đây. Em hãy can đảm lên nào ! Công ty phá sản. Từ cương vị gián đốc, anh quay về với hai bàn tay trắng. Anh hốc hác, suy sụp. Chị dịu dàng ôm anh vào lòng, xoa xoa mái tóc: - Đừng tuyệt vọng, anh còn có em mà. Hãy can đảm nhé anh !
Nghỉ lễ Nguyễn Tuấn Kiệt Cha nó xuôi ngược buôn bán trên chiếc ghe nhỏ để lo cho nó ăn học. Xong đại học, nó ở lại thành phố làm việc. Tết vừa rồi, tiễn nó đi, ông dặn: - Con đi làm, ít về. Cha mẹ nhớ lắm. Ráng đến dịp lễ rảnh con về thăm cha mẹ. Nó hứa. Lễ đến, ông hớn hở chờ nó về. Nó điện thoại bảo không về được vì sinh nhật bạn gái. Nghe xong, ông trầm ngâm, lát sau nói với mẹ nó: - Vậy là tết thằng nhỏ mới về được...
Quà Của Ngọai Nguyễn Việt Hậu Từ quê, ngọai mang thùng mì lên thăm tôi. Tôi cười nói: "Mì ở đâu mà không có, ngọai mang lên đây làm gì ?" Mắt ngọai đỏ, Ngọai nghèo, lòng ngọai chỉ có bấy nhiêu. Cuối tháng, tiền đến muộn, mượn bạn bè không có ... Bụng cồn cào, trong đầu cứ nghĩ miên man: không biết ìm đâu ra tiền để sống, chắc đành tạm biệt cái quần mới mua hôm Tết ... Bất chợt, 1 tia sáng trong đầu lóe lên: Vẫn còn quà của Ngọai!
Chào Mộng Đắc Bố mẹ đi làm về. Bé gái miệng rất tươi: "Con chào bố mẹ ạ. Bố mẹ chào ông đi chứ?" Bố mẹ của bé lẳng lặng đi lên lầu. Chỉ còn lại ông và cháu, ông nói: Cháu ạ, bố mẹ cháu quên mất điều ấy từ lâu rồi!
Những đôi chân
Mới giữa tháng, Kiên đã gởi thư về xin thêm tiền. Mẹ thở dài xoa đầu cô Út:
- Thôi, để một thời gian nữa mới tính chuyện mua xe đạp cho con vậy nhé!
Nhưng, cả năm bị mất mùa. Cả nhà gồng gánh hết sức mới tạm đủ tiền cho Kiên, nói chi đến việc mua một chiếc xe đạp mới.
Tết, Kiên đóng bộ thật bảnh về nhà. Ba mẹ và em mừng rỡ ra đón. Cậu tháo đôi giầy ra, và chợt nhìn xuống chân: chân ba mẹ nứt nẻ vì công việc nhà nông vất vả, chân em sần sùi, đen đủi vì phải lội bộ gần chục cây số đến trường hàng ngày. Chỉ có chân Kiên trắng hồng.
Ngày thứ Bảy
Thuở bé tôi luôn luôn chờ đợi ngày thứ bảy. Vì đó là ngày ba tôi thường đưa cả nhà đi ăn tối; đi xem phim. Đến tuổi dậy thì, ngày thứ bảy càng đáng yêu hơn vì đó là ngày tôi đến nơi hẹn với người yêu. Khi lập gia đình, tôi cũng mong ngày thứ bảy để được nghỉ việc, được giặt ủi quần áo, dọn dẹp nhà cửa… Và bây giờ tôi sợ ngày thứ bảy! Đó là ngày chồng tôi họp bạn nhậu, con tôi hẹn với người yêu, tôi hoàn toàn cô đơn.
Dạy Nguyễn Chính
Cô giáo báo: - Thằng bé lại trốn học. Tôi choáng váng: - Mình cho con mọi thứ. Vậy mà... Tôi muốn chạy về dần nó một trận nhưng sợ vợ xót nên bỏ đến nhà một người quen. Ông ta làm thợ nề, có con trai năm học nào cũng là học sinh giỏi, ngoan. Ông đang tắm cho con, cẩn thận kỳ cọ, vui vẻ cười đùa. Tôi kể hết về con mình rồi xin một lời góp ý. Ông lơ đãng hỏi: - Này, đã bao giờ cậu tắm cho nó chưa? Tôi im lặng, lủi thủi ra về...
Thất Nghiệp Bảo Ngọc
Công ty làm ăn thua lỗ, sa thải nhân viên. Sau mấy tháng vác đơn xin việc khắp nơi, tôi chán nản quay về. Thất nghiệp!
Vợ tôi cũng quay về với hàng café cóc, tảo tần nuôi chồng con.
Sáng nay tôi dậy trễ. Nhà vắng tanh, mọi người đi cả rồi. Cầm tờ 5.000đ được để sẵn trên bàn – tiền sáng – vụt nhớ lại ánh mắt tủi tủi của vợ lúc cúi nhặt mấy tờ giấy bạc gọi là tiền chợ tôi vứt đại xuống giừơng mỗi lần vội đi làm.
Lựa Chọn Mai Quỳnh
Anh là người đàn ông hiền lành, tốt bụng & giàu có . Ai cũng bảo chị hạnh phúc vì có được 1 người chồng như thế . Thời con gái, đó là những tiêu chuẩn chị chọn . Nhưng chị không thể đánh lừa mình được mãi, hơn 10 năm rồi chị vẫn chưa thể yêu anh . Anh vô vị - điều mà tâm hồn nhạy cảm của chị không thể hòa hợp . ... Chị vẫn đi bên cạnh anh trên đường đời nhưng sao con tim chị không chịu ngủ yên ...
Của Anh Leng Keng
Ngày còn bên nhau, anh mua cho nó đủ thứ vì muốn nó không thua kém bạn bè. Khi nó đi làm có tiền anh và nó chung nhau mua nhiều thứ khác để dành cho cuộc sống trong tương lai.
Ngày chia tay, anh đòi lấy mấy món đồ mua chung.
"Của anh!"
Nó ngạc nhiên tròn mắt và bỗng cảm thấy mình còn may mắn quá
....May mắn vì nó chưa phải là "Của anh!"
Phải Làm Gương Cho Con Cái Noi Theo
Một buổi chiều mùa đông tuyết rơi nặng hạt, một người đàn ông say rượu lảo đảo trên lớp tuyết dày. Quay lại nhìn, ông thấy đứa con trai mười tuổi của ông đang đi theo bước chân thất thường của ông. Ông hỏi: - Con làm gì thế? Đứa con trả lời: - Thưa ba, con bước theo bước chân của ba!
Bì Bố mẹ mua được chút thịt, gắp cho con miếng thịt - Con ăn thịt, miếng bì dai để bố mẹ ăn - Dai con cũng ăn được Bố mẹ gắp nốt những miếng bì cho con, còn gắp ở đĩa rau còn lại duy nhất trên mâm, vài sợi rau vào bát mình
Họp lớp
Họp lớp 8 năm ngày ra trường. Vội vàng cắt phép ở công ty, cô về sắp xếp đồ đạc sẵn sàng, trong đầu dự tính mua đủ thứ quà cho con cô bạn, cậu bạn thân thời đại học. Anh chỉ mỉm cười chúc vợ đi vui vẻ.Ra tới cửa, chợt nhìn thấy đôi giày của chồng: đôi giày đã há mõm, rách thân ngạo nghễ nơi ngưỡng cửa. Chạnh lòng quay lại. Tiền đi dự họp lớp chắc đủ để mua giày mới cho chồng
Nghịch lý
Văn Triều
Thanh minh. Bàn chuyện cải mộ mẹ, anh Hai nói:
- Tôi góp một phần. - Tôi một phần. - Tôi cũng một phần.
Thím Tư chen vào, như đùa như thật:
- Chú Út hai phần mới phải. Anh Tư đâu hưởng gì đâu?!
Chợt nhớ lúc nhỏ, mấy anh em ngủ chung với mẹ. Đêm, muỗi vào mùng cắn mẹ. Mẹ không đập, sợ hụt, cứ để muỗi cắn mẹ no rồi sẽ không cắn các con.
Ôi! Tình yêu của mẹ là thế. Có chia phần bao giờ đâu!
Lít bia hơi
Trần Thảo
Tối, con đi làm về - trễ như mọi ngày. Hôm nay có khách nước ngoài đến ký hợp đồng và cơ quan tổ chức chiêu đãi. Đến nhà thấy hình như ba đang rất vui? Khác với mọi ngày, trong mâm cơm đạm bạc còn có bình bia hơi 1 lít. Ba nói: "Chiều nay có ông khách tốt bụng, trả tiền xe rồi còn cho thêm 5000 đồng, ba mua lít bia hơi để chiêu đãi mẹ con đây!".
Mẹ thì không biết uống. Còn con cầm ly bia nhấm môi nghe nghẹn đắng! Đã quen rồi với bạn bè, khách khứa lu bù, rượi bia cao cấp. Chưa bao giờ con nếm thử một chút bia hơi!
Con gái
Lữ Gia
Ngoại hấp hối, cà nhà dắt díu nhau về quê thăm ngoại. Ngoại mất. Từ thành phố, anh Ba đang dở mùa thi cũng vội về chịu tang.
Chị Hai lấy chồng quê ngoại, nhà cách có vài quãng đồng mà lại không về được. Bố chép miệng xót xa: "Con gái là con người ta".
Mẹ gục đầu vào vai anh nức nở. Hơn hai mươi năm theo chồng xa xứ, đây mới là lần đầu tiên mẹ được về với ngoại… Mẹ cũng là con gái…
Cô gái bấm chuông. Một người trung niên quê mùa ra mở cửa: - Nói với chủ anh có cô Y. đến! - .... - Ơ kìa, làm gì mà đứng nhìn như trời trồng vậy! Đi ngay đi! - Vâng!
5 phút sau, anh C. ra: - Bực gì vậy em yêu? Đợi anh lâu à? - Không phải đâu! Tại người làm mới của anh đấy. Hắn vô lễ, chẳng cần biết em là ai! Đuổi hắn đi anh!
Sau một khoảnh khắc im lặng: - Không đuổi được cô à. Ông anh tôi từng nuôi tôi....!!!
MẸ.
Trên bàn của một nhà văn có một cuốn sách dày tựa đề là: Mẹ.
Lật vào bên trong, chỉ toàn là giấy trắng. Người ta hỏi ông vì sao.
- Tôi đã viết một tác phẩm nói về mẹ mình, dài hơn 1000 trang. Đọc lại, tôi thấy có nhiều điều thừa, tôi cô đọng lại xuống 100 trang, xuống 10 trang, rồi xuống 1 trang. Vẫn mãi còn thừa! Cuối cùng, tôi đã xóa hết mà chỉ giữ lại chữ ‘Mẹ’ thôi! Tiếng ‘Mẹ’ tự nó đã nói nhiều hơn mọi điều tôi có thể viết ra rồi!
Gặp lại
Trần Mai Thu Hương
Chia tay nhau lần đầu. Khi gặp lại anh trái tim tôi bồi hồi xao xuyến, nhịp đập dồn dập. Hình như anh cũng thế. Cái nhìn vẫn thuộc về nhau. Anh ra về. Tôi mới thấm thía câu thơ “Người đi một nửa hồn tôi mất”.
Tôi và anh quay lại.
Chia tay lần hai. Anh lại tìm đến tôi. Cái nhìn của anh còn da diết hơn xưa. Nhưng trái tim tôi chẳng nói điều gì.
Chiều buồn nắng đã nhạt. Lá vàng rụng phân đôi.
Ôm N.T.K
Hai đứa tôi đều có bạn gái. Mỗi lần đi chơi chung, cả hai đều chở bạn gái đi với nhau. Bạn gái nó ôm nó thật chặt. Đầu nàng tựa vào lưng nó. Tôi nhìn cả hai thật hạnh phúc. Còn em, chỉ hai tay vịn hờ ngang hông tôi. Không biết em có yêu tôi nhiều không?
Một thời gian sau, tôi mời nó đến dự đám cưới. Thấy nó đi một mình., tôi hỏi: “ Nàng đâu rồi ?” Nó buồn rười rượi trả lời: “Nàng bỏ tao rồi!”
Giờ tôi mới hiểu, em ôm tôi bằng trái tim chứ không phải bằng đôi tay
Đợi chờ
Từ ngàyquen nàng, lần hẹn nào anh cũng phải chịu cảnh đợi chờ, nhanh thì 15 phút, chậm có khi cả tiếng, nói mãi nàng vẫn thế, anh chỉ còn biết thả hồn thơ mộng cùng những áng mây trôi....
Ra trường, nhịp độ sống nhanh dần, anh nói với nàng là anh không thể kiên nhẫn chờ đợi nàng như trước được nữa. Nàng sững người rồi nói trong nước mắt, nàng đã chờ anh năm năm đại học rồi thêm 3 năm để anh tạo dựng sự nghiệp, nhưng chưa bao giờ nàng dám 1 lần hối thúc anh....!
BÀ và CHÁU Trần Công Thi
Mẹ mất. Ti và bà ngoại phải đến ở nhờ nhà bác Sáng. Bác Sáng là con trai cả của bà ngoại.
Đêm. Ti ngủ với bà. Bà ngoại già rồi, lẩn thẩn, lại mắc bệnh đái dầm, ai cũng biết.
Buổi sáng, khi quét nhà, nhìn thấy vũng nước dưới gầm giường, bác gái chì chiết:
- Đứa nào đổ nước ra đây thì lau ngay đi, bà không hầu mãi đâu nhé!
Bác trai ngồi im. Ti lặng lẽ đi lau vũng nước, chợt thấy mắt bà ngoại cũng rưng rưng.
Con Nuôi
Thầy giáo lớp 1 thảo luận với lớp về một bức hình chụp, có một cậu bé màu tóc khác mọi người trong gia đình. Một học sinh cho rằng cậu bé trong hình chính là con nuôi. Một cô bé nói:
- Mình biết tất cả về con nuôi đấy.
Một học sinh khác hỏi: - Thế con nuôi là gì?
Cô bé trả lời: - Con nuôi nghĩa là mình lớn lên từ trong tim mẹ mình chứ không phải từ trong bụng.
TRANH VUI
Một bức tranh vui được in trên báo:
Tranh vẽ một chiếc tàu vũ trụ vừa bay lên không gian. Bất ngờ có một bà mẹ vẻ mặt đầy lo âu bay theo phía sau và gọi nhà du hành vũ trụ: "Con còn quên bàn chải và kem đánh răng đây này!".
Giúp đỡ
Đã lâu tôi mới có dịp ra thành phố. Trước lúc chuẩn bị ra về người bạn chở tôi bằng xe máy lên trung tâm sắm sửa một số đồ dùng.
Tôi đang nhìn ngắm những đổi thay của thành phố, bỗng "roạc", một tiếng va mạnh, cả hai chúng tôi ngã ra đường. Bạn tôi ngồi trước bị va mạnh hơn nên ngất xỉu. Tôi thì bị xe đè lên, đau điếng. Nhưng đau hơn là khi nhìn thấy hai thằng choai choai tông vào chúng tôi vội vàng nhặt mấy quyển vở của chúng văng ra, rồi dựng xe của chúng dậy rồ máy chạy thẳng, mặc cho chúng tôi quằn quại với nỗi đau.
Thành phố nhộn nhịp người mua bán ven đường, ấy vậy mà đến đỡ chúng tôi dậy chỉ có vài anh xe ôm. Khi chúng tôi được dìu vào lề đường, chưa kịp cảm ơn thì họ đã đi mất.
Tôi ân hận lắm. Chỉ đến khi vào mua hộp dầu bóp tạm chỗ đau, móc túi trả tiền thấy rỗng không, mới chợt hiểu tất cả.
Trang viết & cuộc đời
Trong những tác phẩm của chị, gia đình có sự mất mát chia lìa thì nhân vật "người chồng" luôn… bị chết trước vợ. Anh giận, cho rằng chị ám chỉ mình. Chị bảo: "Nếu trang viết là cuộc đời thì em chỉ muốn anh không phải chịu nỗi buồn của người còn lại." Vậy mà chị ra đi trước anh. Trơ trọi một mình, anh mới thấm thía nỗi chống chếnh, quạnh hiu của một tâm hồn lẻ bạn.
Nắm tay Huỳnh Phương Trang
Con gái đi chơi tối về muộn, chị mắng, nó chỉ cúi đầu tỏ vẻ hối lỗi nhưng lại cười tủm tỉm. Chị ngạc nhiên... Tối, nó rúc đầu vào lòng chị, khẽ bảo: "Mẹ ơi, con đã nắm tay một người". Chị gật đầu: "Phải nắm chặt nghe con, nếu bạn trai con là một người tốt".
... Ngày xưa, cũng bằng tuổi con, chị yêu và đã được yêu. Chị cũng đã biết cái cảm giác lần đầu tiên nắm tay người khác phái. Cảm giác run rẩy nhưng hạnh phúc đến rạng ngời mà sau này không bao giờ chị kiếm tìm được.
Anh còn bảo: "Đã nắm tay em rồi, anh sẽ nắm thật chặt. Anh sẽ giữ em cho riêng mình". Lúc đó, chị đã khóc... Bây giờ chị lại nghĩ về anh. Anh nắm tay chị chặt quá, chặt quá... làm chị bức bối. Chị phải tự buông lỏng tay mình, để đến ngày lên xe hoa, nắm tay chị lại là một người khác...
Con gái chị vẫn còn cười rạng rỡ, hai tay cứ đan vào nhau như muốn tìm lại cái cảm giác được nắm tay khi nào. Thương mình rồi thương con, quay sang phía tường trắng, chị khẽ thở dài muốn nói với con: "Nhưng đừng nắm chặt quá. Mẹ sợ...".
Chuyện đời. (J.N)
Ngày xưa, bố mẹ ly dị.
Bố giàu còn mẹ thì nghèo nhưng vẫn cố gắng chắt bóp từng đồng cho con học Organ và Tiếng Anh ở những trường tốt.
Nhiều khi hết tiền đành phải vay mượn ông bà ngoại cho con học tiếp chỉ mong con biết được nhiều hơn mẹ thì đời sẽ đỡ vất vả hơn...
Con xót ruột chạy sang hỏi bố đóng tiền giúp con một khóa. Bố trước khi cho tiền đã bảo: “Đã nghèo mà còn bày đặt học cho lắm...”.
Con cầm lấy tiền mà không dám khóc trước mặt bố...
Bên Mình Trung Thu
Bà không ngủ nổi. Chúng nó mới gọi điện về đã tới Mỹ bình an, nhưng lọ ruốc họ quẳng rồi. Nhói cả tim già! Bà không tiếc của, chỉ tiếc công. Tám mươi tuổi rồi, lọm khọm ngồi xé được cả ký như thế, vậy mà..... Giọng con dâu nhấm nhẳng: Con bảo rồi! Đồ ăn bên mình mất vệ sinh lắm! Ai họ nhận! Bà nuôi sáu đứa thành tài cũng bên mình chứ đâu!
|