|
Tây Gầm hơi giật mình chĩa luôn khẩu bích kích pháo định thả sau lưng, chàng trai cả mừng bèn bò luôn lên mặt đá lẩn, phục sát phía sau. Càng gần càng rõ y đúng là một người Tây, mặc binh phục có gắn phù hiệu hẳn hoi, mỗi bên cầu vai có hai ngôi sao, cấp hiệu tướng, y khoác một chiếc măng tô dạ màu *** ngựa, chiếc mũ đặt trên túi rết.
Võ Minh Thần bất giác thêm ngạc nhiên, sau khi nghênh ngó một hồi, nghĩ:
- À một viên quan võ tướng nhà nước Đông Dương. Lạ dữ chưa? Quỷphương Tây này lại là một vị tướng tây. Ma Tây chăng? Có lẽ không phải. Chỉ là tiếng gọi đó thôi. Xưa trong sấm, Trạng Trình thường gọi bóng thế, thiên hạ quen miệng đi.
Lúc đó, bóng sâu mắt mèo bỗng lại bị lâm vào thế bí, gỡ không ra. Hình thù tuyết trắng vùng than:
- Ôi! Vậy là lòng trời đã định tự lo lấy việc riêng. Không cho ta dự vào. Quỷ phương Tây chớ trách. Mau lên! Ta còn thổi kèn cáo biệt.
"Quỷ phương Tây" ngồi bóp trán nghĩ mãi không ra nước gỡ bí, y gầm gừ như con thú bị sa bẫy, than:
- Tiếc thay! Nếu ta, ngươi hợp tác ma quái còn lộng hành giết hại người ta sao được. Hừ hừ giận thay ta không phải tay cao cờ, chẳng có hồn Trương Ba nào phụ nhĩ?
Võ Minh Thần vốn tay cao cờ, nãy giờ đã nhập tâm hét các nước đi của đôi bên, bèn dùng thuật truyền âm rót vào tai "quỷ phương Tây".
- Mã giằng! Viên tướng Tây đang ngồi nghĩ, giật nảy mình, ngơ ngác nhìn lại, điềm nhiên như thường vờ quay lại, với túi lấy "xì gà hút" để dòm nhưng Minh Thần
lấp khuất sau phiến đá, y không thấy nhưng cũng hô "Mã giằng". Minh Thần lại "phụ nhĩ" tiếp.
- Pháo giác!
Viên tướng Tây lại hô "pháo giác" tuy cũng chưa rõ nó hay ở chỗ nào.
- Ôi chao! Vừa nhắc đến Trương Ba đã có ngay lời "phụ nhĩ". Chắc có hồn ma cao cờ qua đây giúp ta đây.
Y lẩm bẩm, thỉnh thoảng lại quay dòm. Không quá năm, sáu nước, hình tuyết kia bỗng bị dồn vào thế bí. Hình tuyết vùng kêu:
- A! Quỷ phương Tây! Nhà ngươi lại có thể đi được mấy nước cờ tuyệt
diệu thế sao? Chuyển bại thành thắng? Lạ dữ! Lạ dư.
Bỗng viên tướng Tây vuốt râu cười lớn.
- Cũng như việc binh bất yếm trá, xuất kỳ bất ý, công vô vi. Ha ha! Ván này nhà ngươi thua đến nơi rồi.
Võ Minh Thần nấp sau lưng "quỷ phương Tây" chỉ sợ bại lộ, vì phàm các loai ma quái tinh tiệm cùng những giống linh vật, kỳ nhân dị khách thường rất thính giác quan, có thể phát giác sinh vật ngoài vài mươi bộ.
May sao "ma phương Nam" kia vì cả khối tuyết sương bao phủ nên hút hết các nguồn điện lực, không bắt được các âm ba ngoại, chẳng khác một chiếc tàu ngầm lặn dưới băng dương, bao nhiêu máy vô tuyến điện đều hóa vô dụng, chỉ còn cách liên lạc bằng khoa học siêu hình nhờ các tà thuật sĩ thần giao cách cảm.
Lại thêm Võ đã bế hết nhân điện, không cho phát tán nhiều. "Ma phương Nam" mải tính nước cờ, tuyệt không hay biết nên chàng trai cứ núp kín mách nước "quỷ phương Tây". Quả nhiên, thêm một, hai nước nữa "ma phương Nam" đã bị rút vào thế hoàn toàn bại, nghĩ nát óc không gỡ nổi.
Võ Minh Thần nhìn trộm sang, thấy sương mờ càng lúc càng bốc tỏa mù, nước rỏ tong tong đẫm cả thạch bàn, chảy lênh láng cả xuống dưới, chàng trai bất giác nghĩ thầm.
- Quái! Y là thứ chi mà xem chừng càng nghĩ, tuyết càng tan mạnh. Không khác khối nước đá gặp khối nước nóng, rõ ràng y đang tiêu hao chân lực vì vận nhiều chân hỏa. Lạ dữ! Biên thùy hồi này sao lắm quái nhân dị vật thế?
Đang thắc mắc bỗng nghe khối tuyết phát âm:
- Quỷ phương Tây! Ván cờ này ngươi toàn đánh thế lạ, cứ như lối chơi này, ta tưởng không phải ngươi đánh, coi đúng ngón "hồn Trương Ba da anh hàng thịt". Đế Thích nhập vào hại ta đây. Phải nhà ngươi được "kỳ thần phụ nhĩ"?
Võ Minh Thần nghe dột cả tai, lật đật lùi lại xuống bờ núi, chợt nghe "quỷ phương Tây" cười lớn:
- Thần kỳ phụ nhĩ? Ôi ngươi nói nghe lạ tai dữ à? Ta đây chơi cờ tướng ca
đời lại không có được vài thế bí truyền chơi với ngươi sao? Thua chứ? Hình thù tuyết càng rỏ nước nhiều, bỗng y vung mạnh một cái, than:
- Ôi! Ta thua ván này rồi. Chuyện đời đã gác bên tai, lòng như băng tuyết, nay ta lại phải lao đầu vào cảnh sinh sự sự sinh rồi. Ôi! Ta biết phù du, còn phải tranh đua chém giết, tưởng ngu nhất là ta.
"Quỷ phương Tây" vuốt râu cười ngất:
- Ma phương Nam! Ngươi chán kiếp phù du sao còn ham "bảo vật"? Hình tuyết bỗng đổi giọng kêu:
- A! A! Nhà ngươi khong hiểu chuyện đó đâu! Chẳng phải ta tham lam bảo vật đâu mà cả mấy cõi âm dương này, còn bao giống theo đường đó. Ôi! Ngươi nhắc đến ta lại bắt đầu vui rồi, đổi cả ngai hoàng đế, cũng không bằng. Để ta thổi một bài đưa ma tụi nó, rồi ngươi hãy ăn mừng.
Lập tức tiếng kèn đưa đám lại cất lên, thê lương bi thảm như ma quỷ hàng bầy than khóc trong tai người ta. Võ Minh Thần ghé mắt dòm, thấy hình tuyết đang ngửa mặt thổi, lúc này khối tuyết bay mù mịt che kín cả cái kèn, xóa gần trọn cả hình thù dị.
Bỗng nhiên tiếng kèn chuyển âm khác hẳn. Mỗi tiếng nghe tựa gió gào mưa hú, búa dùi xiên vào lỗ tai, không còn thê lương não ruột như trước nữa mà vụt trơ nên uy mãnh vô cùng. Chỉ trong phút giây, tiếng kèn phát ra chẳng khác một tràng súng bắn vào màng tai, thân thể người ta, khiến bóng người râu xồm mắt mèo vùng đưa tay bịt lỗ tai, la lớn:
- Ma Nam này! Sao tự nhiên ngươi lại dở chứng thổi kèn khiếm nhã. Định đóng búa vào tai ta sao?
Võ Minh Thần cũng lật đật vận vội điện trễ sẽ nguy như bỡn. Hai đứa nó
hợp sức đồng công sắp sai ma trành ma xó tới. Khấp giao chiến chế ngự hai đứa lẫn bầy trành xó không phải dễ. Rút chiếu tia lạnh buốt, âm đang chìm nổi, bỗng "ồ, ề", từ trong loa kèn bắt phọt ra một mớ tuyết vụn trắng xóa như bông. Truyện "Lửa Hận Rừng Xanh " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vốn phản ứng nhanh, chàng trai vội thụp đầu tránh. Chát! Chát! Chát! Tuyết vụn bắn trúng mép đá, cành lá, "véo" trốc đầu chàng trai. "Chíu" như đường đạn đi, làm đá vung, cành lá bắn rào rào, rụng cả xuống đầu, mình chàng. Truyện "Lửa Hận Rừng Xanh " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tiếng kèn im bặt. Võ núp dưới thanh đá chợt nghe tiếng hắt ra am u đúng giọng hình tuyết:
- Này chú Thổ kia! Sao nấp đó? Nghe trộm, nhìn trộm, đánh trộm? Lên chơi. Không lên ta bắn xuống chân núi.
Bỗng có hiệu "quỷ phương Tây" hô to hình như có ý nói ngầm với kẻ vừa mách nước cho mình:
- Này Nam Khấp! Nhà ngươi nói gì lảm nhảm. Ai còn lạ chi tính ngươi ưa giết người kỳ ngộ, mà lại nấp nghe trộm tiếng kèn đám ma của nhà ngươi! Thôi! Để ta làm phát ăn mừng.
Võ Minh Thần nghe rõ lời "quỷ phương Tây" vừa hô lớn, chàng trai bỗng dột lòng, xúc động:
- A! Nam Khấp. Hình thù con ma tuyết ngồi kia chính là Nam Khấp, một trong "Nam phương tứ dị" khét tiếng biên thùy. Nam Khấp, Tây Gầm, Đông Âm, Bắc Tiếu! Nhân vật thần bí này đã dậy cho lão Đổ Bác Thần thổi kèn đám ma, vậy mà ta chậm đoán ra. Cư như lời "quỷ phương Tây" kia vừa nhắn, Nam Khấp này tính nết khó lường, gặp y chắc hung nhiều cát ít. Nhưng không biết bóng quỷ đen hai sao kia là nhân vật nào? Ngươi hay ma quỷ? À thôi. Nếu vậy có lẽ y là...
Vừa nghĩ đến đấy, bất thần nghe "cạch, bùng" liền hai phát đại pháo như trời long đất lở, đá vụn rơi rào rào bên mình Võ. Chàng trai vội nép mình dòm lên thấy ngọn núi xế trên nổ bay liền thêm cái chỏm, đá lại vãi tứ tung, bèn nho lên nhòm, thấy người có hiệu quỷ phương Tây kẹp khẩu kích pháo tám mươi vào hai đầu gối, tay chụp một viên đạn có cánh quạt hô như lệnh vỡ:
- Nam Khấp! Coi chơi! Bên kia thung lũng có cái chỏm núi tựa cái đầu con chó sói, thấy rõ chứ? À! Ta bắn phát này, trước chúc Nam Khấp chiếm được bảo vật như sở ý, sau gửi Tây Sắc, nếu cái đầu đó là Tây Sắc.
Võ Minh Thần liếc vụt theo, quả nhiên tít bên kia thung lũng, rặng núi đá ôm lấy cánh rừng Quản Kình đang ẩn, có một chỏm núi đá nhỏ giống hệt đầu con chó sói đang đớp trời, cách chỗ đầu núi này ít nhất khoảng hai cây số. Nhưng khi chàng trai vừa kịp nhận ra, thì người râu xồm mắt mèo hai sao đã thả "cach" viên đạn lớn vào miệng súng. Tiếng đạn cánh quát xé gió xế trốc đầu Võ, tiếp theo một tiếng "bùng" chát chúa, ngọn "cẩu đầu sơn" kia vụt biến mất.
Vốn tay thạo nghề bắn, Võ Minh Thần không khỏi rúng động tâm, tham nghĩ:
- Ồ..."Quỷ phương Tây" kia quả tay thần xạ có một không hai trên đời về môn "đại pháo". Bắn pháo kích, lấy mắt lượng giác đo tọa độ, bắn trúng con trâu, con dê cách hai, ba cây số "thần pháo đại dương" tướng pháo thủ túc cửa chú thông đã nổi danh bách phát bách trúng. Nhưng đó là "bắn vòng đầu" còn đây "quỷ Tây" kia lại nã theo lối trực xạ như bắn súng trường, cái đó mới thần tình hiếm có. Ôi chao! Cứ như tài bắn kích pháo cua y, một tay pháo này có khi còn lợi hơn một đội quân! Bắn pháo như thế, nếu được một điểm tựa tốt có
sợ chi đàn cẩu quẩy đông như rươi của Tây Sắc. Ôi! Nếu vậy có lẽ y là tướng Tây Gầm rồi. Mỗi phen gầm đại pháo, nhiều kẻ nát thân tan xác. Ngay lúc đó, bỗng nghe hình tuyết Nam Khấp kêu lớn:
- Tây Gầm! Gầm thế đủ rồi. Tây Sắc sắp kéo đến, để đạn mà "mừng" nó. Để ta tính chuyện tên trộm đã. Thổ rừng! Sao chưa lên?
Võ Minh Thần lại nghe cả hai hình "ma quỷ" kia bàn nhau diệt Tây Sắc, Võ cũng động trí tò mò, nay nghe gọi, nghĩ mình vô thù oán, chàng trai vùng lên tiếng:
- Ngu mỗ tình cờ qua đây, nghe tiếng kèn thê lương, chạnh niềm phù thế mới lần lên núi, không dám làm kinh động nhị vị đó thôi, chớ đâu chủ tâm nghe trộm. Xin có lời chúc tốt lành.
Dứt lời, chàng nhảy vọt lên chỗ hai "nhân vật" đánh cờ tướng, vừa tiến lại vừa nghiêng mình thi lễ rất lịch sự. Hình dị hơi gật cái đầu đáp lễ, hai con mắt sâu chiếu chòng chọc vào Võ bỗng phát tiếng Thổ âm âm:
- À! Coi nhà chú không phải Thổ rừng. Dáng điệu trông tao nhã dữ mà cái mặt xám ngóet. Sao lên núi không báo?
Võ chưa kịp nói chi, bỗng hình tuyết đưa bàn tay tuyết lên như bấm độn, vùng kêu:
- Ôi! Nhà chú không phải Thổ rừng thật. Bỏ cái mặt nạ da người cho ta nhờ. Quần áo nhà ngươi mặc coi giống kiểu dòng họ Bạc Pi A Ya. A! Phải nhà ngươi chính là kẻ đang bị Tây Sắc đuổi?
Võ Minh Thần không khỏi động tâm trước tài thần của Nam Khấp, lại nghĩ cũng chẳng cần chi phải dấu bèn gật đầu luôn:
- Nam Khấp tiên sinh đoán chẳng sai. Ngu mỗ đang bị rượt, nghe tiếng kèn lạ, lần đến đây. Nhưng không riêng Tây Sắc, thực ra, ngu mỗ bị Đông Âm Bá Diện xua quân gia đuổi, mỗ vừa đến đây cùng người quản gia.
Dứt lời, chàng đưa tay lột luôn mặt nạ da người. Bộ mặt điển trai lộ ra, lạnh buốt như băng giá đông phân, Tây Gầm "ồ". Nam Khấp nói như reo:
- Ôi chao! Cái mặt chú em coi như tảng băng, phải chán đời buồn thế? Tiếc thay! Tiếc thay. Gặp mặt thích hơn, có thể làm tri âm mà lại giết nhau. Nam Khấp ngồi đợi nhà ngươi lâu rồi.
Ngạc nhiên, Võ hỏi:
- Tiên sinh nói sao? Ta phải giết nhau? Sao lạ vậy? Tiên sinh có thù lớn? Hình thù tuyết thở phì một hơi, phát ra giọng trầm ai oán:
- Có lẽ tiên sinh lầm rồi. Vòng chẳng có gì lạ. Nếu tiên sinh không có gì tà tâm, mỗ ngại gì không đưa coi để tỏ lòng thành.
Hai lỗ mắt hình tuyết chợt sáng long lanh, ánh vẻ ngạc nhiên trước sự hồn nhiên của chàng trai. Nam Khấp phát tiếng đanh thép:
- Nếu cần ta sẽ chặt đầu ngươi lấy vòng cho ngươi biết. Nhưng nếu mượn xem, lại khác. Chính ta phải giữ cho ngươi. Nam Khấp là giống súc sinh, vật đó mới không hoàn cố chủ.
Tây Gầm nói theo:
- Đúng đó! Nam Khấp không nói hai lời đâu. Võ Minh Thần rút luôn chiếc vòng điểm huyết trong mình ra, tiến lại trước hình tuyết đưa cho y. Nhân lại sát, chàng trai lại nhìn rõ hơn, thấy rõ đúng là hình người ngồi như lối tham thiền của các nhà sư, quanh mình là một lớp tuyết phủ kín, rắn như đá cục, hai chân còn in hình xếp bằng tròn, một tay đặt lên gối, một tay cầm kèn, hơi lạnh bốc mờ mịt, nhưng lúc này vỏ tuyết váng băng đã mỏng đi, trông lờ mờ thấy hình khối, trông rõ nhất là cái đầu. Nhưng
đầu dòng băng giang mùa nước lũ. Tiếng kèn tha thiết bỗng cuộn cuộn ào ào, cảm giác hệt như đang cưỡi thuyền độc mộc, đổ thác bà thác ông mien Lục Yên Châu. Cái tay tuyết cứng đờ... Giơ lên chắc gãy. Nếu gãy, ta khám phá được nhiều bí mật.
Quả nhiên, cánh tay từ từ đưa ra gỡ lấy chiếc vòng. Võ nhìn thấy rõ lớp tuyết băng nứt ra rồi gãy "rắc" lạo xạo, tạo thành một đường rảnh sâu chỗ khuỷu tay.
Cánh tay co về, đưa vòng lên tận lỗ mắt. Nách lại nứt "rắc", thành đường rãnh. Y lại đat cây kèn, đưa cả tay kia cầm vòng, xoay, ngắm. Hai bàn tay chỉ có tám ngón co quắp coi như vuốt thú.
Tây Gầm xách cả khẩu kích pháo tiến lại gần Nam Khấp, y phải cúi khom hẳn mình mới vừa tầm. Võ nhìn, nghĩ:
- Cái vòng phải rớt vào lửa mới nhìn nổi tượng hình. Y đóng băng còn thấy gì nữa. Quả nhiên, xem xét giây lát, soi nghiêng lật ngược đủ thứ, cả hai hình dị
vẫn chỉ thấy đó là chiếc vòng xanh điểm huyết ngoại khổ, vậy thôi.
Cả hai lắc đầu, Nam Khấp bỗng thở phì, phát âm nghiêm giọng:
-
Quản Kình lên tiếng giục: "Đi thôi cậu hai". Ba người vừa bíu đá đổ triền, lại nghe tiếng Nam Khấp quát lớn:
- Ta đã học được khúc My My sao tiếng quái gở, tung vút cái vòng lên không. Võ giật thót mình, kinh hoàng định nhảy lên bắt cái vòng, sợ rớt vỡ tan,
nào dè Nam Khấp đã hô "Đứng im", tay múa tít trước mặt cái vòng vừa rớt xuống dần dần lại bắn vút lên, cứ thế quay tít trên cao. Nam Khấp hô lớn.
- Thần phục vọng tôn sư... Càn khôn tốc biến... biến! Võ Minh Thần, Tây Gầm cùng trố mắt dòm lên, thấy sau tiếng đọc chú hô thần, cái vòng cứ quay tít rồi rơi xuống, không có gì thay đổi.
Nam Khấp hô đến hai, ba lần "vọng tôn sư" vòng vẫn trơ trơ. Nam Khấp quắc tay bắt "chót" vòng, thở phì chán chường:
- Không biến hóa chi cả! Ôi chao! Chú hô thần không nghe, chắc chắn
vòng này giả, không linh, chang phải vòng càn khôn pháp bảo. Bèn trao trả Minh Thần. Chàng trai sực hiểu, suýt phì cười đỡ lấy vòng:
- Đó tiên sinh thấy chưa? Mỗ nói sai đâu? Vòng này bộ ba mới linh!
Nói dứt toan cất vòng đi cho nhẹ thể nhưng Võ vốn người chân thật không nỡ dấu, chàng trai bèn giơ vòng lên bảo:
- Tiên sinh không khám phá ra pháp bảo hay sao? Đây chính là vòng thực
đó!
Cả hai đều ngạc nhiên dòm. Nam Khấp phát âm thê lương lạ:
- Thế là hết! Chao ôi! Kiếp phù du lại vẫn kiếp phù du... không thoát nổi
diệt vong. Võ Minh Thần tiến lại gần Nam Khấp, chìa vòng sát mặt dịu dàng:
- Vòng này không phải là pháp bảo nhưng là cái vòng yểm tàng mật thư, bí pháp bí kíp, hoặc những điều bí mật nào đó về càn khôn bát quái chi đó! Chẳng hay tiên sinh coi lại xem có đọc được thứ chữ nghĩ kỳ dị này không?
Nam Khấp phát âm chìm buồn vô cùng:
- Càn khôn! Càn khôn! Hựu càn khôn! Càn khôn biến hóa. Mỗi cái vòng là một điều bí mật về càn khôn, cộng cả ba điều bí ẩn lại có thể biến hóa càn khôn. Hình như đảo lộn cả luật sinh thành trụ diệt. Ôi chao! Giờ còn gì nữa đâu, chỉ còn ngồi chờ bánh xe luân hồi nghiền nát thành tro bụi.
Võ Minh Thần hơi nhíu chân mày suy nghĩ, bỗng cao giọng nói với Ma Nam, Quỷ Tây:
- À! Nếu vậy có lẽ vòng yểm tàng điều bí mật về sinh tử chi đó. Đây nhị vị tiên sinh coi lại xem có đọc được thứ chữ nghĩa kỳ dị trong này không?
Tây Gầm lại gần cầm lấy vòng giơ đưa Nam Khấp coi, hình thù tuyết thò tay cầm lấy khô giọng:
- Xem kỹ rồi có chi lạ đâu? Võ Minh Thần từ tốn:
- Càng lạnh càng không thấy gì, vòng này đem lửa nung sẽ phát giác mật
thư, viết theo lối tượng hình rất lạ.
Nam Khấp sáng hẳn hai lỗ mắt, đặt luôn kèn xuống, nói lớn:
- A hiểu rồi! Nếu vậy cứ nóng là được, cần gì lửa nung! Tay ta nung cũng
đủ.
Võ Minh Thần cười bảo:
- Cả thân hình tiên sinh là tảng băng lớn, ướp lạnh mới tốt, nung nóng sao nên?
- Hà hà! Vậy nhà ngươi cho ta là ma tuyết không có sức nóng sao? Vừa dứt lời, Võ đã thấy Nam Khấp chuyển chiếc vòng sang tay phải, bàn tay to lớn như tay hộ pháp kia nắm kín cái vòng, bỗng nghe "xèo, xèo" như
tiếng nước nhỏ xuống viên gạch nung, bàn tay tuyết bốc khói mù mịt nháy mắt đã biến xóa mờ hẳn chỉ còn là một đám khói mù. Võ nhìn xuống thạch bàn
thấy nước rỏ tong tong đầm đìa cả, chỗ y ngồi cũng chảy nước ra ướt đầm, tuyết váng mỏng thêm. Chợt Võ chú mục nhìn, thấy một số đường loằng ngoằng nhấp nháy chạy trong lớp váng ánh ra ngoài coi như chớp lóe, bao nhiêu đường loằng ngoằng này đều vụt cả ra ngoài bàn tay cầm vòng và chỉ nháy mắt, trên mặt váng tuyết lại nổi trũng hẳn thành nhiều đường rãnh sâu như cầm dao rạch.
- À! Đường điện khí chạy ra đâu soi mỏng lần tuyết váng. Y đang điều điện lực ra bàn tay... âm điện hay dương điện?
Bỗng "rắc, rắc"! Có tiếng gãy ròn, khối bàn tay vung vãi theo từng mảnh tuyết váng gãy rớt xuống mặt đá. Võ trông vào đã thấy tuyết khối gãy rụng hết, thì ra một bàn tay người đỏ như than Tàu nắm gọn cái vòng. Rắc rắc. Lại đến tay kia, hai bàn tay như chợt mở xoè cầm cái vòng giơ cao, ban tay nào cũng chỉ có bốn ngón.
Nam Khấp bỗng kêu lên sửng sốt:
- À thấy rồi! Kỳ dữ chưa? Đúng chữ tượng hình.
Tây Gầm khom mình dòm, mặt lộ vẻ ngạc nhiên thích thú, cũng reo to:
- Lạ chưa? Trong ruột vòng đặc lại có chữ tượng hình? Ồ nét tinh vi đẹp thật!
Hai hình dị cũng châu đầu xem xét hồi lâu lật ngang lật ngửa, xoay tứ phía, trầm trồ. Nam Khấp chợt hỏi:
- Quỷ phương Tây nhà ngươi học giỏi biết chữ gì trong này không?
Tây Gầm rút ra một tấm hiển vi soi, lại đưa cho Nam Khấp cùng soi, tặc lưỡi:
- Ồ lạ! Chữ này đúng chữ tượng hình thật, nhưng không phải chữ tượng hình tiền Hán. Coi như đồ ma quỷ tính chuyện nghe cung thần, có phen mất mạng. Nghe ta nói chứ? Đi mau đi! Đi cho khuất! Chớ nghe Thanh Đốc! Thanh Đốc nổi lên sẽ có chớp loè sấm động ngươi biết thứ chữ quái quỷ trong này chứ? Chàng trai lắc đầu:
- Ngu mỗ mới tình cờ khám phá hình nét trong ruột xong nhưng chưa đọc nổi. Ngày no mỗ cùng hai cha con vị chúa Pi A Ya đã ngồi cả buổi họp bàn, vẫn chịu. Đây chắc viết tượng hình đặc biệt, phải có "chìa khóa" mới được.
Nam Khấp, Tây Gầm cùng nhau bàn bạc, Nam Khấp chợt bảo:
- Quỷ phương Tây! Ta nghe dưới Hà Nội nhà nước Đông Dương có lập cái viện chi đó để khảo cứu đồ cổ, cái viện này nuôi nhiều tay học giỏi, đào được
các bộ xương, cái đĩa, cái cốc, biết ngay đồ đó có từ đời nào, họ lại đọc được lắm thứ chữ... phải không? Liệu chúng nhìn hình nét này, hiểu chăng? Tây Gầm vỗ đùi nói oang oang:
- À viện khảo cổ! Phải đó. Ta có quen mấy nhà khảo cứu giỏi lắm, đã từng đào nhà mồ tìm xác ướp bên Ai Cập, may họ đọc được hình nét quỷ quái này. Đem cái vòng này về cho họ coi, chắc khám phá ra.
Võ Minh Thần nghe y nói đem về Hà Nội, lòng đã ngại, bỗng lại nghe Nam Khấp bảo:
- Bất khả! Bất khả. Nếu để tụi khảo cổ dưới phố coi, tụi họ làm ồn ào, thiên hạ biết hết còn gì bí mật? Vả lại cái vòng này là vật kỷ niệm của trai điển đây, vật bất ly thân, mượn đem về sao tiện. Để ta nghĩ coi.
Nói đoạn Nam Khấp ngồi im chừng mười khắc, chợt y vùng phát âm nhọn:
- À tính ra rồi! Tây Gầm nhà ngươi cứ đem ta về Hà Nội, trỏ kẻ nao khéo giỏi, ta bắt cóc y nhờ đọc là êm nhất. Phải đó, tuyệt kế. Nhưng này trai điển, nhà ngươi có bằng lòng cho ta mượn vòng này giây lát chép lại các hình nét bên trong không?
Võ Minh Thần thấy Nam Khấp không có ý lừa chiếm đoạt bảo vật trong khi biết rõ trong có chứa điều bí mật đặc biệt, lại chỉ đòi mượn chép ra như Bạc Khao Lan đã từng làm, chàng trai không chút do dự gật đầu liền:
- Được mà! Đã bảo mỗ chỉ cần vật kỷ niệm thôi! Có điều lạ chứa trong tiên sinh muốn cứ tự tiện lấy đi. Nhưng những hàng nét hình này trông vậy mà nhiều vô kể, chép phải mất cả buổi dày kín mấy ống bương đó.
Ma Nam Quỷ Tây dòm nhau, dòm Minh Thần. Nam Khấp kêu lớn:
- Ôi chao! Nói vậy thì ra ngươi đã để người ta chép điều bí mật quý báu này ra đó ư? Bí mật ngàn vàng, đảo lộn càn khôn mà ngươi coi như chép một bài thơ lếu láo. Ôi! Trên đời này chỉ có nhà ngươi... kỳ quái vậy? Ôi vay ra ta còn xấu thói hơn ngươi nhiều dữ à. Lời nói của ngươi làm ta hiểu thấu thêm được cõi đời khốn nạn này. Có kẻ độc bụng giữ môn thuốc gia truyền, giữ một cái nghề chó chết kỹ hơn mèo giấu ***, lại cũng có người coi càn khôn bát quái bí mật vô song chỉ như một câu thơ phiếm. Vậy kể ra cõi đời này càng nên sống lắm.
Tây Gầm giục:
- Này! Đàn quỷ bốn chân sắp đến. Liệu kiếm đồ chép lại cho xong, còn tiếp quỷ. Ngồi than mãi, toi đến nơi rồi đó.
Nam Khấp chưa nói chi, bất thần dưới thung vọng len nhiều tiếng chó sủa, tru, tiếng ngựa hí, tiếp liền tiếng thét ma âm:
- Mặt sắt! Mi có chạy lên trời cũng không thoát khỏi chúa Ma Vương. À! Báu vật thế gian sao dám cho ma dòm quỷ ngó?
- Thổ rừng! Đứng trẫm hỏi! Chủ mi đâu đứng lại? Không trẫm chém đầu! Võ Minh Thần vọt ra bờ núi, dòm xuống, không khỏi thất kinh thấy Quản Kình dắt ngựa, chó từ chân núi chạy túa ra ngoài thung, sau lưng là một đàn sài kíu đông như rươi, nhưng ngay khi đo bên kia thung lũng hẹp lại sịch vọt ra một đoàn nhân mã cờ quạt tàn tán rực rỡ chắn ngay trước mặt Quản Kình.
Kình hoảng hốt chạy xé về nẻo đầu núi chỗ Võ đứng trên, nhưng sài kíu phía này đang ào tới.
- Trời! Kình nguy rồi. Cả Tây Sắc, Đông Âm cùng rượt bắt.
Võ rút phăng cây súng dù, định bắn chặn nhưng ngay khi đó Tây Gầm đã bước tới bên, ồm giọng:
- Phải người nhà? Để ta cản cho! Keo này mới tốt. Lời vừa dứt, y đã thả lia đạn vào họng kích pháo. Cạch bùng. Liền bốn năm phát nổ trước quân Tây Sắc, Đông Âm tung đất cát. Quả nhiên người, thú chạy xé ra xa, có bầy sài kíu hung tợn cứ chồm tới, bị bắn nổ tan xác như bầy
ngóe. Nhờ vậy, Quản Kình đủ thì giờ dẫn ngựa, chó vọt lên núi. Nhưng khi Võ Minh Thần chạy xuống lưng chừng, đón Quản Kình cùng
ngựa, chó vượt lên ngọn, thì đàn sài kíu đã men sát chân núi, vọt chồm lên định táp lôi xuống, tình thế hiểm nghèo hết sức.
May Tây Gầm đã kịp thời nhả đạn kẻ dọc đường tiến của lũ sơn cẩu, nên chúng không sao chồm tới nổi, nhờ thế người, vật lên hẳn được đầu núi. Ngó xuống, khắp nữa con thung lũng đã đầy chó sói và từng nẻo rừng, "quỷ mắt đỏ" vẫn kéo đến từng đàn từng lũ, lố nhố như rươi, cơ nào đội đó rất có trật tự, con nào cũng hếch mõm nhe nanh, múa vuốt tru lên vang động, chỉ chực liều mạng kéo rốc lên vồ người, coi mười phần hung tợn.
Nhìn sang thung tả, lại đầy bóng tàn lọng, nhân mã, lính cổ lính kim xẹt ngang xẹt dọc, gươm đao, súng ống tua tủa, hết sức uy mãnh. Lính Đông Âm, quân Tây Sắc đều châu đầu vây ầm ầm kê đi ngang núi ra thung tả ngay hướng hai người sắp thoát đi.
Đan chần gần quá đến nỗi bọn Minh Thần phải lùi ngựa lại, quay nhìn Tây Gầm mặt nứa:
- Một khẩu kích pháo dám thả đạn ngăn cản đàn thú binh của Ma Vương Tây Sắc, phải Tây Gầm trên đó? Loạn óc sao? Dám liều mạng phạm tới Ma Vương?
Tiếng nhọn vừa dứt, phía tả thung vụt cất lên một tràng âm thanh quái gở chuyển hàng chục thứ tiếng nam phụ lão ấu, Kinh, Thổ, Tây, Tàu, Mán, Mèo không khác cả chợ người chõ miệng lên hét đến điếc tai:
- Chưa thấy mặt đã nghe tieng kích pháo nổ ầm, phải Tây Gầm? Rừng sâu gió lạnh ngồi thổi kèn đám ma buồn như cha chết, một khối trắng xóa như tuyết băng, vôi tỏa, phải Nam Khấp ngồi trên? Quỷ Tây, Ma Nam. Súng ngươi gầm, kèn ngươi khóc, mặc sức khóc gầm, chuyện vô can sao nhảy vào phá đám?
Nam Khấp hỏi Võ Minh Thần:
- Trai điển! Nhà ngươi chép giùm ta chứ?
Chàng trai gật đầu:
- Sao không? Nhưng ngu mỗ chép có lẽ chậm lắm, nhanh cũng mất nửa ngày? Nếu cần ngu mỗ sẽ ở lại vùng này thêm một buổi. Chỉ phiền Tây Sắc, Đông Âm chắc chúng chẳng chịu đứng dưới núi đâu.
Nam Khấp cười khan:
- Coi hình nét trong này phải tay vẽ giỏi chép mới đúng được. Thôi! Để ta chép lấy vậy. Nhà ngươi chắc cần đi ngay?
- Vâng! Kể cũng gấp. Nhưng cứ xong việc tiên sinh đã. Vả chúng cũng còn chực dưới kia.
Dưới thung lũng bỗng lại có tiếng tru ma âm, có một đàn hơn một trăm con sơn cẩu chạy như gió sang bên kia. Giữa đan sơn cẩu có một hình Hồng Cẩu Quẩy to lớn lông vàng như tơ, bờm sư tử, mặt hướng lên ngọn núi khác, chạy giật lùi hai chân nhanh như tên bắn:
Minh Thần trỏ vụt:
- Tây Sắc đó!
Nam Khấp gật đầu "ta gặp một lần mười năm rồi". Tây Gầm giơ ống dòm chiếu theo, hình sài kíu vàng đã xẹt biến vào bụi lá. Quỷ phương Tây trợn mắt:
- Ôi ta! Vua nhan sắc thượng du đất Bắc khét tiếng hào hoa phong nhã đa sát đa tình là một con chó sói thật ư? Ta van tưởng dân gian đồn chuyện hoang đường? Hay là một con quái vật nhân cuồng tặc nào đội lốt sài kíu?
- Nếu là người đội lốt, lại dễ trừ diệt. Đây nó lại là chúa sói thành tinh, có sức phi phàm, súng gươm không chạm nổi. Nó lại còn linh mẫn hơn cả loài ma quỷ mới nguy cho thiên hạ.
Võ Minh Thần vừa dứt lời, bỗng phía tả, từ chân núi chợt vụt ra một cáng gấm tứ phía có che tàn vàng tán tía xẹt đi như mũi giáo phóng, thoáng đã lao vút sang bên kia thung, khuất giữa hoa, lá, quân gia. Đuôi càng mảnh gấm phủ vén tốc lên mấy gang tay, để lộ cả một góc lòng càng, không người. Quản Kình trỏ kêu: Truyện "Lửa Hận Rừng Xanh " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Đông Âm kìa! Con ma trăm mặt trăm giọng lạ dữ chưa? Sao loài yêu ma tinh lại "hiện" giữa ban ngày?
Võ Minh Thần vội đưa mắt ngầm bảo Kình nên giữ lời, nhưng Nam Khấp đã phát âm lạnh lùng:
- Thời loạn âm loạn dương, rừng sâu nặng âm khí, ma quỷ sống lâu với người thường, ma thuộc khí âm, nhưng nếu nó hấp được nhiều nhân khí, thọ khí thiên hương, nó hiện giữa thanh thiên bạch nhật, có gì lạ? Biết ai người ngợm, tà ma? Mà đâu chắc chúng là loài ma. Như ta chẳng hạn, các ngươi cũng có thể tưởng là ma tinh được chứ.
Hai thầy trò Minh Thần nhìn nhau, cũng kinh nghi, thầm nghĩ:
- Hình tuyết ngồi lù lù, không là ma thì là giống gì? Không lẽ là... quái vật thành tinh như Tỳ Bà tinh, Thạch Cơ trong tích Phong Thần.
Đang nghĩ vẩn vơ, bỗng Nam Khấp lôi "rắc" trong mình ra một cây đại phù, bản to bằng cái quạt xoè, lẩm bẩm:
- Chép lên cái này chắc đủ. Cầm tay tiện lắm. Nào! Bắt đầu! Cho mượn cái kính hiển vi!
Vừa nói y vừa lôi ra một cái kim khá lớn khâu bao, mũi nhọn hoắt, đoạn đỡ lấy kính "lúp" Tây Gầm đưa nhét dính vào lỗ mắt, thản nhiên soi vòng lên bắt đầu chép.
Võ Minh Thần quan sát thấy Nam Khấp ngồi lù lù, đứng dưới thung lũng trông thấy rõ, chàng trai vội bảo:
- Tiên sinh nên ngồi xế vào trong! Chỗ này lộ mục tiêu, nó có thể "tỉa" súng!
- Không hề gì! Chính ta đang muốn bắn trước, còn có cớ gây sự. Nhưng nó
không bắn ngay đâu.
Võ lại bảo:
- Chỉ ngại nó bắn vỡ tan vòng. Không ăn được nó đạp đổ!
-
Vừa nghe mấy tiếng "vỡ tan vòng", Nam Khấp bỗng giật lên một cái như đỉa phải vôi. Thầy trò Võ Minh Thần chỉ thấy loáng, khối trắng di động, dòm lại, chỉ còn thạch bàn không, ướt đầm đìa, còn Nam Khấp đã ngồi lù lù sát vách núi phía trong, khuất sau tảng đá, khiến ai nấy đều lấy làm quai gở về thân pháp của Ma Nam, rời chỗ như gió thoảng.
Sực nghe rõ tiếng Tây Sắc tinh quân hét gai gai:
- À! Mặt sắt ngu đần... Sao dám đem bảo vật cho hắn xem. Nam Khấp, Tây Gầm! Ma vương Chúa theo sục mặt sắt khắp mấy dải biên thùy. Muốn tròn hòa khí, các ngươi khắc rời ngay đầu núi, Ma Vương sai quân lên bắt hắn, bằng cưỡng lời, chớ trách Ma Vương.
Chợt có tiếng Ma Quân Bá Diện hét léo nhéo:
- Tây Sắc! Đâu đã đến lần mi? Quả nhân gặp hắn đã mấy tuần trăng, giờ mới tìm lại được, mi quyền gì động tới? Tây Sắc! Nhà mi nên lui về, kiếm món khác. Thế gian này còn hai vòng càn khôn nữa! Ta nhường mi đó.
Tây Sắc cười thét:
- Ma trăm giọng! Mi tới số rồi mới đòi "vòng điểm huyết"! Ta lên bắt nó,
mi có giỏi cứ lên! Vào bụng sói, chớ trách Ma Vương này độc ác!
Tây Gầm hô như sấm:
- Phải đó! Việc ai nấy làm. Bọn mi cứ tính xong chuyện dưới đó đi. Kẻ nào thắng, lên đây chơi không muộn.
Nam Khấp ngồi xó núi lúc này như không buồn để ý chi tới bọn Tây Sắc, Đông Âm phía dưới, y cứ soi "lúp" dòm ruột vòng, chép lia lịa. Thỉnh thoảng lại phát ra một vài tiếng nghe khoái trá hết sức, rõ ràng cả thung lũng, trời đất, người vật, quân thù đã biến sạch, chỉ còn y với những hàng chữ loằng ngoằng khó hiểu.
Võ Minh Thần bước lại gần xem, không khỏi sửng sốt, thấy y vừa dòm vừa cầm kim vạch lia lịa trên mặt lụa, đường kim đi tới đâu thành đường rãnh sâu hoắm, mà đi rất mau, có lẽ còn nhanh hơn thần cầm bút thảo trên mặt giấy vậy. Chàng lại để ý những hình tượng thú, điểu, núi non, cây cối, suối khe... hình nào y cũng chỉ vach lia một nét loằng ngoằng theo đúng lối vẽ nét liền xem chừng còn khắc lẹ hơn cả Bạc Khao Lan dùng mũi châm khắc lên mặt nứa.
- À! "Ma Nam" này quả trang họa sĩ có hoa tay khác người! Y thảo mau thế này, may xẩm tối xong.
Bèn để mặc y ngồi đó, chàng trai vọt ra mé ghềnh, chiếu ống dòm quan sát, bỗng hơi chột dạ thấy cả hai cánh quân Đông Âm, Tây Sắc vụt biến đâu
mất. Rê ống dòm khắp dưới trên thấy thế núi dựng đứng giống hình con hạc uống nước từ cổ xuống đuôi, từ lưng chừng núi lên thành đá có chỗ thoải lại cũng chưa hẳn tốt trước tài khinh thân đăng sơn của bọn giỏi võ. Bèn bảo Tây Gầm, Quản Kình:
- Bọn chúng lần đâu mất rồi? Địa thế này nếu chúng leo lên phía sau núi
rồi kéo ào xuống đây, thật khó lòng ngăn nổi.
Quản Kình quan sát, thấy lo nhưng Tây Gầm đã vuốt râu bảo:
- Bọn ta ngồi phơi mình chỗ này cốt nhử cho chúng mò lên đót mẹ, hiểm nghèo rình rập, chàng tuổi trẻ nghĩa tử mình linh họ Võ quyết lần đến miền động lạ Thanh Âm, tìm bà chúa ngàn thiêng học bí thuật kỳ môn, giết loài linh chúa hòng rửa nhục hờn cho mẹ
|