Skip to content
You are here: Home THƯ GIÃN VĂN HỌC Lửa hận Rừng xanh - Hồi 7 (1)

Lửa hận Rừng xanh - Hồi 7 (1)

PDF. In Email

Tây Sắc Ma Vương

Chẳng hiểu sao, tự nhiên Võ Minh Thần chợt tỉnh giấc. Rồi không sao ngủ lại nổi, chàng tuổi trẻ nghĩ vẩn vơ đến thù nhà, thân thể, canh khuya trằn trọc miên man, nằm nghe tiếng động đêm rừng. Đêm nay, hai người vẫn nằm nơi thạch động ngày dưỡng bệnh, bên giường lửa đã lụi, than hồng đỏ rực hắt soi mọi vật một màu đỏ khé, ngoài động tiếng gió chạy trên triền vi vu buon xa xăm mơ hồ, từ nẻo cuối thung một con sài kíu tru "quăng" vút tận thinh không nghe lạnh như tiếng tru trong mộng ảo. Và tiếng Quản Kình "kéo gỗ" khò khò.

Chợt thấy khô họng, Võ Minh Thần nhè nhẹ lật chăn bước xuống kiếm nước uống, uống xong lại ngồi cho thêm củi vào bếp, ngồi bó gối, lấy cái điếu cày của Quản Kình hút một, hai điếu thuốc lào cho đỡ buồn.

Bỗng nghe văng vẳng có tiếng sài kíu tru phía Tây Bắc động, âm nhọn gai bốc mãi lên không. Rồi lại có tiếng tru phía giữa các thung lũng động, giữa các khu nhà cửa. Cứ thỉnh thoảng lại có tiếng tru rồi lại nghe rõ cả bầy Hồng Cẩu Quẩy canh ngoài cửa động chàng năm cũng tru lên một tràng, nghe vang âm xa xôi...

- Quái! Sao đêm nay sài kíu lại tru lắm thế này? À! Đêm nay... thượng tuần, có trăng! Giống sơn cẩu vẫn ưa tru sủa trăng gọi tiếng nhau...

Võ Minh Thần sực nhớ tối nay là tối mùng bảy mùng tám rồi. Chàng trai chợt lại ra ngắm trăng khuya, vì từ nhỏ Võ rất thích xem trăng, bất cứ mùa nào, nhất là những đêm đông giá lạnh, mây che mặt trăng, chỉ có ánh trăng bềnh bệch phủ chiếu núi đồi thung lũng, rừng trăng đông khan đẹp một vẻ quái gở xa xăm như trong giấc mơ tiền kiếp, chàng trai mê từ nhỏ. Bèn nhìn lên chiếc đồng hồ nước treo trên vách, đã vào giờ Tý nửa đêm.

Khoác áo ấm, Võ Minh Thần lững thững đi ra cửa động. Cửa sắt, như cửa nhà tây, lại thêm then ngang, nhưng khi Võ vừa mở ra được, từ ngoài bỗng một cơn gió ùa vào tối tăm mặt mũi, chàng vội tựa vào một cây cột gần đấy.

Két! Cánh cửa từ từ đóng lại. Võ Minh Thần đứng mấy giây thấy de chịu lại đưa tay mở, nào dè vừa mở ra, mới thoáng thấy khung trời trắng nhạt in hình núi bên kia thung bỗng Võ lại xây xẩm mặt mày, rõ ràng thấy một bóng trắng lù lù to lớn đứng chắn ngay trước cửa rồi chàng trai như bị một sức mạnh vô hình đẩy vào trong. Cửa đóng ập. Kinh dị, chàng trai nghĩ luôn tới ma thiêng nước độc, lập tức lùi một bước, quát:

- Sao lạ thế này? Ma trêu quỷ ghẹo? Vừa khi đó Quản Kình sực tỉnh không thấy chủ, lật đat chồm dậy chạy ra:

- Gì đấy cậu hai? Đêm khuya cậu ra đây làm gì? Kìa cậu sao thế?

- Tôi mở cửa xem trăng, như có ma giữ cửa! Quản Kình bước ra mở giúp cũng bị tối mặt, gió lùa ớn xương sống, kêu lên. Võ Minh Thần vụt nghĩ "hay ma Pi A Ya", chàng trai lập tức bấm cung bản mệnh đọc chú rồi đưa tay mở mạnh cửa sắt. Rõ ràng có một cái bóng vật vờ bay vù ra ngoài không khí tan vào ánh trăng, bên tai Võ Minh Thần mơ hồ như có tiếng ai gọi "quay vào toàn mạng", Võ ngạc nhiên trừng mắt chẳng thấy gì lạ, vội hỏi Quản Kình:

- Chú nghe thấy gì không? Kình lắc đầu, hai thầy trò lững thững bước hẳn ra ngoài động. Nơi đây ghềnh đá cheo leo, lưng chừng núi có lối đá chạy về phía núi xa nơi động thất của chúa Pi A Ya, đứng đây có thể nhìn bao quát một vùng thung lũng núi đồi chập trùng, từng bản thổ dân nằm dưới trăng khuya. Và rải rác khắp thung lũng dưới núi trên, có từng bầy sơn cẩu đứng ngồi lố nhố, hình thù in đậm vào nền núi xanh xám, thỉnh thoảng có con lại rít lên một tràng. Còn bấy sơn cẩu canh thạch động cũng đã chạy ra đứng ở mép ghềnh, đứng như thạch cẩu. Lúc đó, trăng thượng tuần đã gục xuống sát núi Tây, khung động mơ hồ, gió đông chạy vi vút, buồn tênh. Thầy trò Võ đứng xem mãi cảnh trăng đông, bỗng nghe tiếng sơn cẩu tru lẻo đầu thung, tiếng tru gọi đàn. Những con sơn cẩu quanh đấy chạy cả ra mép ghềnh, con đầu đàn cũng tru lên đáp ứng. Quản Kình bảo chủ:

- Cậu hai à! Tối nay sao sơn cẩu ra đây lắm thế? Mọi toi đâu có vậy?

- À! Sơn cẩu thích ánh trăng khuya, chắc nó kéo nhau ra xem trăng! Bỗng lại nghe tiếng tru rồi nẻo xa xa bỗng hiện ra một bầy sài kíu đông như kiến, chạy như gió vào thung lũng Đông. Tới chỗ xế dưới đàn sơn cẩu dừng lại, những con sơn cẩu quanh đấy cứ ngồi im. Hai thầy trò Võ thấy sài kíu từ mạn ngoài kéo vào đông như kiến không khỏi ngạc nhiên bèn lùi vào chỗ khuất nhìn xuống. Bỗng Kình thì thầm:

- Trời! Cậu hai coi kìa! Lạ chưa! Theo tay Quản Kình trỏ, Võ Minh Thần nhìn sang bên kia thung lũng, bỗng giật thót mình thấy một hình thù quái đản đứng lù lù trên đỉnh núi, cao ước bảy thước, in như hình tượng đá nếu không thấy ánh mắt long lanh. Tuy cach một con thung lũng hẹp cổ chày, nhưng nhờ hình thù này khắc vào nền trời trăng nhạt, coi rất rõ, hai con mắt xếch đỏ khé như mắt cú mèo, phát tia bỏng, hai cái tai vểnh cao, ánh trăng tà chảy trên thân hình soi rõ mớ lông xồm xoàm óng ánh như tơ tằm, đầu có bờm như đầu sư tử, hình thù quái đản này đúng hình thù con thú bốn chân đứng hai chân sau.

Vì thân xác con thú to lớn quá khổ thường, Võ Minh Thần còn đang phân vân chưa biết giống chi, bỗng nhiên hình thù trên đỉnh núi lắc lư cái đầu lông bờm rồi ngửa mặt lên trời tru lên một tràng lê thê nhọn hoắt, tiếng nghe hết sức mạnh, chưa lần nào hai người từng nghe qua:

- Sơn cẩu! Một con sài kíu đầu đàn! Chà! Sao vùng động Pi A Ya này lại có con sài kíu to lớn thế kia?

Quản Kình thì thào, Võ Minh Thần "xuỵt" nhẹ, ngực bỗng nhiên bị vật chi đè khó thở lạ. Tiếp liền tiếng tru hú của con sài kíu trên núi, tất cả bầy sơn cẩu rải rác quanh đấy cùng tru lên một loạt, nhiều con phát tiếng kêu "hí hí" mừng rỡ.

Từng được hai cha con vị chúa tể Pi A Ya truyền bí thuật thu phục sơn cẩu, thầy trò Võ Minh Thần hiểu được "tiếng nói" của sơn cẩu, cả hai không khỏi ngạc nhiên, nhận ra đó chính là tiếng phủ dụ, khiến lệnh truyền sài kíu đâu cứ đứng yên đó, thứ tiếng chỉ có con sơn cau chúa đàn mới biết phát âm, con đầu đàn trung bình nếu dùng đến, lập tức bị các con đầu đàn khác cấu xé ngay. Tiếng lệnh này, cha con vị chúa Hồng Cẩu Quẩy cũng đã bí truyền cho hai người, nhưng căn dặn: Chớ nên dùng bưa bãi khi mình chưa thu phục được một số sơn cẩu đầu đàn, vì tiếng này là tiếng riêng của loài "cẩu vương", cũng như loài người, vua chúa dùng ngự ngữ truyền vương lệnh khi đã có đủ quần thần văn võ, được thiên hạ tôn phò rồi!

- Một con sài kíu vua của loài sơn cẩu! Cậu hai à! Lạ dữ chưa! Mình ở đây đã lâu có thấy con sài kíu nào to lớn thế kia đâu! Đúng một con Hồng Cẩu Quẩy chúa!

Tiếng Quản Kình thì thào bên tai làm Võ Minh Thần chợt nghĩ lời Đổ Bác Thần, họ Bạc cùng chúa núi Mã Đầu, chàng trai vụt run giọng lẩm bẩm:

- Chúa đầu đàn sài kíu... có lông bờm vàng... trời! Thôi đúng con "quỷ mắt đỏ" tứ túc Hồng Cẩu Quẩy... con tinh chúa hấp sát mẹ ta mười bảy năm xưa trên biên thùy Trùng Khánh phủ? Trên đời này, theo lời các bậc tiền bối, chỉ có "nó" có hình thù to lớn thế kia...

Quản Kình nghe chủ nói, cũng thì thào vẻ xúc động:

- Cậu hai bảo... nó là Hấp Sát Tinh Quân?

- Không còn con nào khác nữa! Tây Sắc Ma Vương... con tinh ác quỷ mắt đỏ hại mẹ ta kia rồi!

Qua phút kinh ngạc, máu sôi sục trong người, chàng tuổi trẻ thở phì một cái lao vụt mình vào trong, quơ cây súng cối dù, ao giáp, khiên kép choàng dắt vào người, gài liễu dao, nhảy ra cửa động. Nhưng Quản Kình đã lẹ tay nắm lấy:

- Khoan! Cậu hai! Đi đâu vội! Nếu đúng Tây Sắc, nó đột nhập vùng động thâm sơn này tất phải có chuyện chi đây? Ta phải bình tĩnh... mới được! Cậu vẫn bảo "giục tốc bất đạt" mà!

Võ Minh Thần nghiến răng, thở phào đứng lại, giọng trầm buồn:

- Cứ thấy bóng tinh tôi lại nhớ đến di hài mẹ chết oan uổng khổ... không cầm được! Chú nói phải! Nó tới đây chắc có chuyện gì quan hệ! Ta cứ bình tâm! Kìa! Thầy trò Võ dòm sang, bỗng chỉ kịp thấy con sài kíu có bờm lắc đầu một cái đã biến đâu mất như cơn gió thoảng.

Hai người trừng mắt quan sát, chỉ thấy đàn sơn cẩu dưới thung đang lượn quanh quẩn các gốc cây, bỗng vụt cái, sịch thấy con sài kíu có bờm đứng giữa đàn chó sói dưới thung. Chàng tuổi trẻ bất giác rúng động tâm thần trước sức hạ sơn như gió thoảng của con Hồng Cẩu Quẩy chúa, vì rặng núi gập ghềnh nhấp nhô toàn nhũ tai mèo, phải tay khinh thân phi phàm mới xuống le được như thế, nhất lại vào đêm trăng tà đầy bóng đá loang lổ rất khó định bước chân.

Chợt thấy con Hồng Cẩu Quẩy có bờm lắc lư quay dòm tứ phía rồi bỗng nhiên nó ngửa mặt tru lên mấy tiếng. Võ Minh Thần kéo vội Quan Kình vào xó tối, thì thào:

- Nó gọi đàn lên núi! Hình như nó đánh hơi thấy người! Quả nhiên dứt tiếng tru, cả đàn Hồng Cẩu Quẩy lập tức vọt thành hàng bốn hàng năm, kéo rốc ngay lên rặng núi có động Võ ở.

Không chậm trễ, Quản Kình nắm vội tay tiểu chủ:

- Đúng chó sói lạ rồi! Chó động nhà không dám cản chó tinh! Động này cửa sắt, nó không tràn vào được! Dứt lời, lôi luôn Võ Minh Thần vào trong khép cửa lại

Nhưng chàng trai tuy kinh dị thấy đàn sơn cẩu hung tợn đông như rươi, nhưng lòng sôi hân cừu, luồn tay mở hé cửa, chĩa súng ra, chìm giọng:

- Chắc nó kéo lên núi, trước động có lối đá, cách hơn mươi bộ, dịp may hiếm có, phải bắn con tinh!

Quản Kình lo lắng:

- Liệu đạn có giết nổi "nó" không... cậu hai? Chắc đâu "nó" là Tây Sắc? Ta nên thận trọng, cần lắm mới liều!

Võ im lặng, hai họng súng chĩa ra. Không đầy năm phút, đã ngửi thấy mùi hôi hám nồng nặc bay theo gió luồn tạt thốc vào động, rồi giữa canh khuya im lặng, bóng từng bầy sài kíu sịch hiện sau vách đá phía tả, lố nhố, đông như rươi.

Đàn sơn cẩu chạy vùn vụt trên lối đá, thoắt bầy đầu đã tới trước cửa động. Hai người nín thở, tay tỳ cò súng.

Nhưng bầy này cứ đi thẳng. Lại đến bầy khác, cứ khoảng vài mươi con lại có một con đầu đàn to hơn, đi ngoài hàng ngũ, có con đang đi bốn chân vùng đi hai chân như người, nháy mắt đã hai, ba trăm con chạy vụt qua như cơn lốc, mùi hôi hám tạt vào nồng nặc. Đặc biệt là cả bầy lớn nhỏ chỉ chạy qua, không con nào kêu một tiếng, chỉ nghe tiếng chân thú dẫm trên đá vụn kêu rào rạo, không khác bầy sơn cẩu vút qua trên màn ảnh. May nhờ hai thầy trò Võ đã quen với mùi sài kíu, nên không ai nhảy mũi hắt hơi, cả hai cứ nhịn thở, phục im, đều lấy làm lạ là tuy khu cửa động này có bóng cây giây leo hoa cỏ um tùm thành giàn rườm rà che gần hết cửa động, nhưng lại có lối đi vào, tuy bóng núi đổ mờ vẫn trông thấy được.

Đàn sơn cẩu lạ cứ thế đi như trong cơn mộng ác đêm trăng khuyết. Thầy trò Võ tính phỏng có đến bốn, năm trăm con vụt qua, bỗng nghe có tiếng tru nhọn hoắt, lũ sơn cẩu nhất loạt dừng cả lại, rồi từ vách sau cả một bầy đến hai mươi con sơn cẩu lớn vọt ra đứng sững ngay trước cửa động phát tiếng nho nhỏ "hí hí" như đánh hơi, cả lũ dòm vào phía động, rồi bất thần vùng lên đi hai chân, ngửa cổ tru một tràng.

Như trong ảo mộng, từ sau vách, bốn bóng sài kíu khiêng một cỗ kiệu con vụt ra, có một bàn "tay" vuốt vén màn, một cái đầu thò ra, đúng con Hồng Cẩu Quẩy bên kia núi vừa nãy. Nhanh như gió, kiệu xẹt lên xẹt xuống hai con mắt xếch đỏ như than tàu dòm thẳng vào chỗ hai người nấp, phát tia nóng rực.

Cách hơn mười bộ, coi "nó" càng quái đản, giữa vùng bóng núi đen mờ, vẫn thấy mớ lông vàng óng bờm sư tử, cái mõm nhọn hoắt, mấy cái nanh chìa ra trắng nhởn, hiện rõ trên nền mõm đen giữa khung cửa kiệu.

- Lo mất rồi! "Nó" thấy!...

Cả hai cùng một ý nghĩ, không bảo nhau, cả hai cùng chĩa súng nhằm thẳng vào mặt con tinh chúa, định nổ, nhưng chàng trai bỗng thì thầm:

- Chắc "nó" có là Tây Sắc không? "Nó" chưa nói tiếng người! Mà nếu "nó" là Tây Sắc, bắn nó chết, còn nguồn gốc thân thế, biết tìm đâu ra? Mà chắc gì "nó" đã bị đạn? Theo chú Thoòng chúa Mã Đầu Sơn, chú đã bắn mấy phát "pạc hoọc" vào ngực, trán nó vẫn như thường!

Ý nghĩ này làm Võ phân tâm, tay cứ tỳ cò, chưa bắn. Bỗng sịch thấy cỗ kiệu có con sơn cẩu bờm lắc lư tiến luôn vào lối động, lũ sài kíu cũng đi theo. Nhưng tự nhiên "nó" lắc đầu nghiêng ngó, được vài bộ chợt quay luôn lại lắc mot cái đã cùng bầy sài kíu đi như gió thoảng. Võ Minh Thần thở phào, ngạc nhiên cực độ chẳng hiểu sao "nó" lại bỏ đi, bỗng Quản Kình thích nhẹ chủ, thì thào:

- Lạ dữ à! Trời giúp ta... cậu hai coi kìa!

Võ trợn mắt định thần, mới hay vừa có một làn sương mờ từ vách đá hữu xông ra như tấm "voan" trắng mỏng đến nỗi chàng tưởng sương lam nhưng có lẽ màu sương đã che mờ cửa động, nên "quỷ đầu đàn" tưởng núi bỏ đi.

Hai thầy trò ngơ ngác, màn sương tan loãng ngay sau lưng sài kíu, nháy mắt bầy thú độc đã biến nẻo cuối núi.

Võ Minh Thần lúc đầu cho là tình cờ nhưng chợt nghĩ lại bóng dị ban nãy lòng càng thắc mắc. Lắng nghe rừng khuya chìm sâu trong im vắng, hai người liền mở cửa đi ra, thấy đàn sơn cẩu bản động đã rút đâu mất, chỉ còn mấy con canh động chàng vẫn quanh quẩn trong xó tối. Sực nghĩ tới Khao Lan, chàng trai vụt bảo:

- Nó đi về phía thạch động thất của vị chúa Pi A Ya! Đêm khuya canh vắng, gió sương lạnh... động ngủ kỹ, "nó" lần tới có chuyện chi đây? Ta phải đến đó mới được! Chú nên ở lại!

Nhưng Quản Kình không chịu, lập tức mặc giáp theo đi. Hai thầy trò tới gần khu thạch thất, thấy cả khu động vẫn quạnh vắng như tờ. Cả hai cứ theo lối đá tiến tới, cách khoảng bảy mươi sải, cả hai vụt nap vào mỏm đá. Vì phía trước hiện ra một cảnh hết sức kỳ dị, lúc này ánh trăng tà chiếu vào khu thạch thất loang lổ thành từng vừng sáng, tối, coi càng mơ hồ như tranh vẽ dưới trăng vơi. Im đến độ chỉ nghe tiếng côn trùng tỉ tê cùng tiếng gió rì rào bâng khuâng hai đầu núi khuya, tiếng chim khảm khắc rã rời đổ xuống thung lũng buồn tênh. Khu này nhật dạ bao giờ cũng có quân Thổ Mán canh trấn, từng bầy Hồng Cẩu Quẩy, chó săn, nhưng lúc này lại chẳng thấy một bóng người vật nào, cửa động đóng im ỉm trên sườn cao. Hai người còn đang ngạc nhiên, chợt định nhãn tuyến nhìn kỹ mới sực thấy sài kíu lúc đó đã bao vây quanh thạch động, đứng lù lù bất động, xoay lưng lại, thoạt coi tưởng các mô đá. Trước động, cỗ kiệu đứng im.

- Lạ thật! "Nó" đâu rồi? Hay "nó" lọt vào trong? Không có lý! Khao Lan có bảo thạch thất này chỉ có mỗi cửa tiền vào được, nay cửa đóng, vào ngả nào?

- Cậu hai quên cửa bí mật trên nóc rồi sao? Hai người đang thì thào, bỗng rào một cơn gió thổi mạnh, nhìn lên đã thấy hình thù con sài kíu có bờm đứng lù lù ngay nóc tiền môn. Vụt cái, nó xẹt qua xẹt lại như đưa thoi, rồi nó lại dừng trên mỏm đá cách tiền môn vài sải, hình như đang tìm cách vào. Võ Minh Thần bảo Quản Kình sáp lại, đoạn rón gót theo sườn núi chỗ này lượn cánh cung. Võ ấn ngay tay cung tả, cách độ năm mươi bộ, nhìn rất rõ. Bỗng thấy con sài kíu có bờm nhảy xuống đứng trước cửa.

Đêm khuya sương lạnh trăng tà, trong động vẫn im lặng như tờ. Bất thần cửa động sịch mở. Két két! Hé dần rồi ngoác rộng để lộ một vùng tối thui. Con sài kíu có bờm lui sang bên.

Trong động, bỗng có tiếng tru lên thê, ầm ầm, vang dậy như trời long đất lở, rõ ràng có hàng trăm, hang ngàn con sơn cẩu, chó săn cùng tru một lúc. Lập tức, con sài kíu bờm cùng đàn vây ngoài cũng tru lên, canh trường vang tiếng sơn cẩu nghe xốc óc.

Rồi vụt im, có tiếng hắt ra, trầm uy giọng Thổ:

-Chúa đầu đàn sài kíu! Phải Hấp Tinh Quân Tây Sắc Ma Vương? Ma Vương Tinh! Ta nghe đồn nhà tinh tuy là hạng phi thú phi nhân, bán âm bán dương, nhưng cũng là tay khét danh trong "Lĩnh Nam Tứ Hung Tứ Khoái". Có chí độc bá quần hùng, xử sự đường hoàng, sao tối nay lẻn vào bản động không thông báo? Hành động như phường đạo tặc, không sợ xấu hổ sao?

Con sài kíu to lớn phi phàm đứng im mấy giây, Võ Minh Thần hồi hộp đợi, bỗng giật mình nghe tiếng con sài kíu lông vàng xom phát nói tiếng người âm âm rợn rợn:

- Chúa tinh Ma Vương Sắc giáng đâu không báo trước! Chúa Ma Vương Sắc vào động họ Bạc đi đường chính đã báo động cho quản thúc động nhà ngươi rồi, sao dám bảo chúa Ma Vương vào lén? Nghe chúa Hồng Cẩu Quẩy Pi A Ya thông văn võ, sao mở lời ngạo khách?

Im mấy giây, rồi có tiếng cười vọng ra, càng rõ tiếng chúa Pi A Ya bảo khách:

- Ma Vương! Ta biết có khách từ giờ Tý, ta không muốn khách bận sức triet hạ quân canh, nên đã truyền rút cả vào thạch động đó! Nhà tinh đến muốn dạy gì chăng?

Khô khan gai sắc, tinh chúa phát âm lạnh:

- Ma Vương muốn vào hỏi họ Bạc một chuyện quan hệ!

- Hà hà! Thế ra không phải đến ám hai chúa Hồng Cẩu Quẩy, theo câu "Bất độc bất anh hùng"!

Ma Vương vùng cười ré quái gở:

- Nhà ngươi ẩn cư cùng cốc miền Đông Bắc, bỏ ngoài thị phi, giang sơn ai kẻ đó ngự, không phạm chúa Ma Vương, chúa cũng để Bạc ra ngoài sổ tử!

- À! Vậy cũng không phải tới bắt con gái ta? Tiếng Tây Sắc tinh hừ lạnh:

- Điện vàng Chúa vương đủ cả tam cung lục viện rồi, chưa cần bắt mỹ nhân. Chúa đến hỏi một điều, nếu nói không đúng, sẽ bắt không muộn!

Lại có tiếng trong thạch động hắt ra, lần này là tiếng oanh vàng thánh thót của Bạc Khao Lan:

- Quỷ mắt đỏ! Nhà ngươi nói nghe kiêu ngạo lắm! Động chúa tể các loài sơn cẩu, chó săn, không phải nơi ngươi lộng hành đâu!

Tây Sắc ngửa mặt tru một tràng, tiếng chúa Pi A Ya hắt ra:

- Muốn điều chi, hãy quá bộ vào tệ xá! Chúa Bạc Pi A Ya rất vui được đãi Ma Vương một tuần trà sơ kiến!

Tây Sắc không đáp, nhảy vèo chui kiệu ngồi chồm chỗm, hú lên một tiếng ngắn, lập tức cả đàn mấy trăm con sài kíu nhất loạt phóng ào lên trước thạch thất, kéo rốc luôn vào cửa động như dòng thác lũ, không một tiếng tru. Khi đàn sơn cẩu đang cuốn vào, bỗng thấy cả cỗ kiệu lẫn bốn con sơn cẩu khiêng kiệu bay vọt luôn theo, là là trốc đầu bầy sơn cẩu.

Võ đang quan sát, đinh ninh sắp có vụ tử chiến bên trong, không ngờ khi đàn sói độc kéo vào hết, bên trong vẫn im lìm, không khác chui vào cõi không hư.

- Quái! Hay "nó" bị sa hầm hố hay sa lưới? Sao lại im thế này? Thấy phía ngoài đã vắng hoe Võ Minh Thần toan lao vào, nhưng lại nghĩ tất thú độc tràn đầy, chàng trai đổi ý, nhảy vọt lên nóc tiền môn tìm cửa bí mật. Nhờ Bạc Khao Lan đã chỉ, Võ kiếm ngay được đầu mối, chỉ giật một cái cần trục đã mở ra một lỗ trống vừa người chui lọt. Võ leo vèo vào trong một hốc chếch chừng mười lăm thước đã tới một cửa khác có song sắt mở ra, vén nhẹ bức rèm đã nhìn xuống dưới được. Lối này sát ngọn cột đá, ăn thẳng xuống giữa căn chính sảnh bữa nọ chàng đánh rớt vòng. Bên dưới tối thui, không rõ người vật, song lố nhố khắp mấy bên thạch thất mênh mông đầy rẫy mắt Hồng Cẩu Quẩy đỏ than tàu, không khác những đóm hương khổng lồ khắp vòng trong vòng ngoài.

Im đến rợn người, vờn tử khí, âm khí. Sực nghe tiếng ma âm nổi lên:

- Bất tất trà nước! Chúa Ma Vương chỉ hỏi một điều! Chúa họ Bạc nhát gan không dám ra tiếp khách sao?

Không hiểu "nó" đứng đâu, bỗng lại nghe tiếng chúa Bạc lạnh lùng: "Chúa Hồng Cẩu Quẩy ra đây", rồi có tiếng Ma Vương cười thé, Võ Minh Thần thắc mắc không hiểu tinh chúa muốn gì, bỗng chàng trai giật mình, nghe "nó" phát giọng chìm khô:

- Chúa Ma Vương muốn biết: Có một đứa trai điển mặc quần áo chàm, mang khiên giáp, lạc tới động này, cùng một tên đầy tớ hơn bốn mươi tuổi! Hiện "nó" ở đâu? Ma Vương không ưa dài lời, hãy nói thật gọn.

Im mấy khắc, có tiếng chúa Bạc cất lên sang sảng:

- Phải chàng trai có tên Thần?

- Đúng! Thần mặt lạnh!

- À! Rất tiếc nhà tinh đến muộn! Y có được ta cứu độc thương Giao Long tinh, khỏe, ở chơi mấy tháng, mới rời động hồi chiều.

Tiếng Ma Vương khô:

- Khó tin! Chúa Tây Sắc cho quân vây quanh các yếu lộ từ trưa qua, không gặp! Nhà ngươi che chở giấu nó?

Lại có tiếng Khao Lan thét lảnh:

- Tây Sắc! Mi không phải kiếm chàng, chính chàng sẽ đi kiếm mi tru diệt! Cứ về sào huyệt rửa cổ cho sạch, sẽ gặp chàng.

Có tiếng "hừ" nhẹ, tiếp giọng âm:

- Chúa chưa hỏi nữ nhân! Họ Bạc giấu nó đâu nói mau! Tiếng ông già lạnh lùng:

- Hắn đi rồi! Nhà tinh khỏi lo! Hắn đi tìm mi đó!

- Tìm chúa Ma Vương làm gì? Tìm nộp vòng xanh chăng? Ta hỏi lần cuối: Nó đâu? Nếu chối, chúa Ma Vương không dung thứ, chúa bắt con gái làm tin! Tiếng Tây Sắc nghe càng dữ tợn, ngay lúc đó, tiếng nàng nữ chúa hét:

- Chó tinh! Quen thói ức người cô thế, dám tới động Bạc nói càn! Mi muốn đánh trận, giao đấu bằng súng, đấu tay, đấu ma thuật, đấu gì ta cũng đủ sức chặt đầu mi!

- Hà hà! Tiếng oanh thỏ thẻ, nang làm chúa Ma Vương nghe thích rồi đó. Chúa Ma Vương đem về động, rồi đi kiếm thằng trai điển!

Tiếp liền hàng loạt súng nổ vang động. Đạn xói vách đá bắn chíu lung tung, hàng đốm mắt đỏ xẹt ngang dọc, rồi giữa khi súng no có tiếng sơn cẩu hú chồm vồ cấu xé nhau cực kỳ hung tợn, lẫn cả tiếng gió rít ghê hồn, rõ bên dưới đang diễn ra một cuộc huyết chiến dữ dội.

Võ định thần chú mục, thấy có nhiều bóng người bóng thú nhảy chồm chồm, lẫn tiếng rú gai người. Bỗng nghe tiếng Tây Sắc cười ré:

- Họ Bạc đánh Mê Hồn trận giỏi! Nhưng quân gia sài kíu chết ích chi? Có dám đấu trận mê tay đôi không?

- Được! Ta đang muốn biết tinh lực quỷ tứ túc đến mức nào đây! Khao Lan! Thắp lửa! Có tiếng hú, rồi từng vệt sáng bay vèo vèo khắp tứ phía, bay đến đâu, hồng đuốc cháy bừng, hiện ra một cảnh tượng tàn sát gớm ghê.

Hàng trăm con sơn cẩu hai bên nằm gục, có con hấp hối, nhiều con đã bị địch táp mất đầu lẫn xác, huyết lưu mãn địa, cỗ kiệu con quái đặt bên cột. Võ dòm xuống không khỏi ngạc nhiên thấy nhiều con sài kíu đeo cả dây đạn, tay cầm súng như người.

- Trời! Ma Vương Sắc quả nhiên lợi hại đến mức luyện được cả chó bắn súng như thế kia sao? Hay đội lốt? Nhưng ngó kỹ, lại không phải, vì có con đeo dây súng bị bắn nát mặt, bày mõm nhọn rõ rành rành.

Chợt nghe hai chúa sơn cẩu cùng hú, quân động, chó động đem xác vào trong còn lũ sơn cẩu lạ cũng ngoạm tha luôn thây đồng loại ra ngoài nhai rau ráu! Bỗng nghe "đùng đùng" như ống lệnh nổ, nháy mắt cả khu thạch thất khói um dày đặc như sa mù.

Cửa động thất vẫn mở rộng, ánh trăng nhạt chiếu mơ hồ, bềnh bệch, nhưng Võ Minh Thần nấp dòm xuống, chỉ thấy mấy gian thạch động khói mù mịt như một trận mê hồn, cuong phong ào ào, từng vầng khói bay tạt lung tung, giữa những tiếng "bùng bùng" dữ dội, thỉnh thoảng lại bật lên tiếng thét ghê hồn, thoáng bóng người vật xẹt qua lại như những luồng ảo ảnh hồn ma phách quế.

Bỗng nghe liền mấy tiếng "bùng" to như sấm, ánh điện đảo nhoằng, một mùi khét tạt thốc lên trần khiến Võ vội nín hơi, cảm rõ một luồng nhiệt khí táp vào người nóng như lửa. Chàng trai không khỏi ghê thay cuộc đấu chiến bên dưới, nghĩ thầm:

- Lửa điện công hay lửa ma quái mà nóng dữ thế này? Xem chừng Tây Sắc Ma Vương lợi hại phi thường, khó lòng lượng nổi. Nhưng vị chúa tể Pi A Ya cũng chẳng phải tay vừa, liệu ta đã nên ra mặt hay chưa?

Còn đang suy tính, bỗng tai nghe phía dưới có tiếng thét âm âm:

- Tù trưởng Bạc! Đứa con trai mặc quần áo Thổ lạc tới động này, ngươi giấu nó đâu, nói mau!

Tiếp liền tiếng chúa Pi A Ya quát:

- Sài Lang chúa! Ta đã bảo hắn vừa đi khỏi! Không chịu tin, còn độc thuật ma cứ giở ra, chúa Bạc sẵn sàng tiếp nhà tinh! Chúa Bạc không cần huy động quân gia!

Võ Minh Thần lại nghĩ:

- Ta còn đây sao hai cha con vị chúa Bạc lại bảo đi rồi! Có lẽ người lo ta se bị nó hại, xem ý người muốn thử đòn tinh coi lợi hại đến mức nào đây!

Bỗng lại nghe tiếng quái tru âm:

- Thằng đó chưa đi khỏi! Không chịu khai chúa Ma Vương Sắc giết ngươi bắt con gái Bạc về làm thiếp!

Tiếng vừa dứt, bên dưới vụt rơi vào im lặng, chỉ còn khói mù mù, chợt có tiếng Bạc Khao Lan cất lên xa xa nẻo hậu cung:

- Tinh chó nói càn! Chính ta se bắt mi bỏ vào cũi! Có tiếng cười gai rợn, lẫn tiếng người di động vút ra, chúa Pi A Ya nạt lớn:

- Khao Lan... lùi! Việc con không phải đấu với tinh Tây Sắc!

Hình như lão ngụ ý báo ngầm điều chi, Võ lại nghe rõ tiếng chân người lao vút vào trong, tiếng chúa sói bờm sư tử cười rú:

- Tù trưởng Bạc già khôn! Đuổi nàng vào là phải! Chúa Sài Lang hỏi lần cuối,

"nó" đâu? Im mươi giây, chợt nghe tiếng chúa Pi A Ya cất lên, lần này dịu hơn:

- Tây Sắc! Ta đã nói rồi! Nhưng nhà tinh tìm hắn làm chi?

- Chúa Ma Vương đến đây hỏi họ Bạc, không phải đến cho Bạc hỏi! Võ Minh Thần nghe chúa Pi A Ya hỏi chàng trai cũng chợt thấy thắc mắc muốn hỏi rõ mục đích của tinh chúa, lại muốn hỏi rõ xem có đích nó hấp sát mẹ chàng hay không, nên Võ Minh Thần cứ nấp trên nén lòng tính kế. Trong lúc đảo óc suy nghĩ bỗng sực nhớ đến lời khuyên của vị chúa Thập Vạn Vân Nam ngày giã biệt: "Lúc nao hiền đệ cũng phải nhớ kỹ: Cần trả thù hay cần trả được thù? Nếu chỉ cần trả thù, bất kể bại thành, hiền đệ cứ việc hành động khi gặp kẻ thù! Còn nếu muốn rửa được nhục thù thì hiền đệ phải bình tĩnh, luôn luôn bình tĩnh, lượng rõ sức thù, mới đánh. Nếu thấy bất lợi, chớ ra mặt. Phải có gan nhẫn nhục, nếu muốn tồn mạng, rửa thù cho bằng được!" Võ Minh Thần thấy bình tâm nhiều phần, liền nảy ra một kế nhỏ:

- Tại sao ta không ngam hiệp công trước đã, rồi sẽ liệu! Nghĩ vừa dứt, bỗng thấy bên dưới khòi mù lại dày đặc thêm gấp bội, bốn bề im lặng đến rợn người. Không một luồng gió thổi, một tiếng động nhỏ, rồi từ dưới chợt dâng lên một làn hàn khí còn lạnh gấp trăm lần băng giá, khiến Võ Minh Thần mặc mấy lần áo vẫn rét kinh người, phải vận sức điện công lên cho ấm. Bèn ghé mặt nhìn xuống, cả hai đều đứng sau điểm tựa nào đó, Võ Minh Thần lập tức vận điện công, nhẹ thò bàn tay xuống rê một vòng sờ soạng. Cả một vòng rộng, tuyệt không thấy sức nóng của sinh vật dội lại, lúc đó Võ mới hay quân gia sài kíu hai bên đều đã rút ra khỏi cục trường, cả xác chết cũng đem đi nốt. Võ bèn rê vòng hẹp lại theo hình trôn ốc, bỗng hơi dội lòng thấy rõ "bàn tay điện" chạm lia lịa mấy chục khối nóng lô nhô khắp cục trường trong một đường độ ba mươi bộ.

- Quái! Sao lắm người thế này? Chẳng lẽ cả hai đều có tùy tùng nữa?

Bèn sờ ra phía ngoài, rồi lại sờ cả lên cao, suốt từ mặt đá lên trần, lại cũng chạm phải nhiều khối nóng và cảm giác rõ ràng như quơ phải đàn chim.

- À thì ra cả hai thường trực di động như chim! Nhung sao ta không thấy mắt?

Cả hai đều nhắm mắt đánh mò?

Đang nghĩ, bỗng nghe tiếng quát bay đảo khắp một khu động thất:

- Tù trưởng Bạc! Ngươi gọi người? Im mấy giây, chợt Võ Minh Thần vụt thấy giữa làn khói mù, có hai con mắt đỏ rực như than tàu từ phía xế hậu cung chiếu lên trần, rồi có tiếng vị chúa Pi A Ya cười ngạo:

- Tây Sắc! Ta đang muốn biết sức nhà tinh, đâu cần gọi người tiếp viện! Hai bàn tay trấn thủ mười hai vùng sơn động không phát ra được mấy luồng điện khác nhau sao? Tây Sắc! Có thuật ma thuật quái nào, cứ giở ra! Ta biết "người trên trần" chưa địch nổi Ma Vương, nhưng ta lại khác! Hà hà! Nếu cần ta có thể nhốt mi vào lò bát quái!

Võ Minh Thần vốn thông minh, vừa nghe qua mấy câu cuối hiểu ngay ông già dùng ẩn ngữ "người nấp trên trần" để nhắc mình chớ lộ diện, chàng trai lật đật nhắm hai con mắt lại, sợ Tây Sắc tinh thấy điện xuất nhận ra.

- Có thể nhốt vào lò bát quái! Hình như ông có ý bảo thạch thất này yểm tàng sẵn cạm bẫy, cứ để mình ông "liệu trị" con tinh! - Võ nghĩ thầm.

Ngay lúc đó bất thần nghe nhiều tiếng xé lụa phía dưới y hệt tiếng tên hút gió, sức lạnh lẽo tràn lên trần kinh hồn, đến nỗi Võ Minh Thần thử đưa tay sờ mặt đá thấy tràn khí lạnh lấm tấm như sương, chàng trai vội hé mắt dòm xuống thình lình thấy rõ hai khối, một cục nóng, một cục lạnh đảo vùn vụt như hai trái cầu tung phía dưới, bỗng nghe tiếng cười ré ma âm quái gở, một mùi tanh hôi kinh khủng tạt thốc lên mũi, Võ choáng váng muốn cuộn cả ruột gan.

- Tù trưởng Bạc! Ngươi tưởng chúa Ma Vương đánh băng công, ngươi dùng sức nóng chống, ngươi đã bị thương rồi! Chậm lắm hai mươi bốn giờ, ngươi sẽ thành cái túi da! Túi da! Giờ muốn toàn mạng mau đem nộp đứa con trai đó cho Ma Vương!

Võ Minh Thần núp trên trần, nghe rõ tiếng sài lang tinh nói chúa Bạc bị đòn sẽ thành cái túi da người, chàng trai không khỏi giật mình, nghĩ ngay đến di hài mẹ, lòng vụt sôi cừu hận, lại lo cho ông già vì che chở cho mình nên mắc hoạn, chàng trai lập tức vận sức điện công, bế huyệt đạo, khom hẳn người lần ra mé cửa trần đặt tấm khiên xuống, kéo mũ trụ che kín mặt, toan thò tay vén rèm, dợm nhảy xuống. Bỗng nghe tiếng vị chúa Pi A Ya vùng quát lớn:

- À con tinh chó khốn kiếp, dám lừa hạ độc, ta cần gì quân tử với mi! Khao Lan! Bát quái trận đồ! Mau! "Người trần" đâu nguyên đó!

Tiếng quát vừa dứt bỗng nghe tiếng Khao Lan hú một tràng kỳ dị, "rầm" cửa động đóng ập, "đùng đùng" liền mấy tiếng ống lệnh nổ, thạch động sáng bừng lên giữa vùng khói xám mù mịt, bỗng thấy Bạc Khao Lan từ trong hậu cung lướt mình ra, tay cầm một lá cờ đuôi nheo đỏ, phất liền mấy cái, quát lảnh:

- Sói tinh Tây Sắc! Mi đã lọt vào trận đồ tám cửa, đừng mong chạy trốn! Võ Minh Thần dòm xuống, tuy động đã sáng, vẫn chưa thấy bóng Tây Sắc Ma Vương đâu, chỉ thấy từ ngoài cửa động đóng kín trở vào trong một khu rộng thênh thang khói bốc mù mịt, nhưng khói vẫn bay tạt lung tung như bị lốc xoáy, giữa vùng khói um có tiếng cười the thé:

- Ha há! Trận tám cửa? Đến tám mươi cửa cũng không hãm nổi chúa Ma Vương. Bạc già bị đòn "hấp sát", chúa hẹn cho hai tư giờ, phải nộp đứa con trai đó! Giờ chúa Sài Lang bắt gái Bạc làm con tin!

Dứt lời, bỗng trong làn khói mờ có một luồng khói đặc hơn bay vút về phía Bạc Khao Lan.

- Coi chừng! Con tinh ẩn khói mù! Tiếng vị chúa Pi A Ya cất lên phía tả động. Luồng khói cách Khao Lan khoảng mười lăm bộ. Bỗng cô gái lắc mình cái, vụt thối lui, nhảy lui tám bộ, phất phạch cây cờ. Nghe "đùng" một tiếng ống lệnh nổ, Võ Minh Thần thấy cả tòa động thất như rung chuyển, vách đá phía sau chàng động như núi lở, thoáng có vật gì từ trên cao giáng xuống, giật mình ngó sững, Khao Lan đã biến mất, khắp tám hướng động thất, những tấm vách sắt dày hạ "rầm" xuống, sát khít nền động, chỉ trong tích tắc cả cục trường đã lọt vào giữa một cái cũi khổng lồ, đen xì, kín mít! Võ Minh Thần cũng lọt vào trong cái "cũi sắt". Nhưng còn ẩn trên nóc. Chàng trai toan nhảy xuống, đành phải hãm mình lại, đảo mắt dòm kỹ. Tuy lúc đó vẫn khói mù, nhưng chỉ khu cục trường dày đặc, làn khói rất mỏng vòng ngoài và sát trần, nên cũng trông thấy lờ mờ đại thể. Mới hay cái cũi sắt hình bát giác, tám hướng mỗi hướng đều có một khung cửa tò vò có chấn song thép to bằng cổ chân người án đủ càn, khảm, cấn, chấn, tốn, ly, khôn, đoài. Chung quanh tinh kỳ cắm la liệt, mỗi một cửa song sắt tò vò lại có một lá cờ đuôi nheo, mang một màu riêng, nắp cửa lập lòe ánh sáng lân tinh xanh lè như ma chơi, nhảy múa trên chuỗi nhạc đồng rung nhẹ phát ra một thứ âm xa xăm kỳ dị, khiến Võ Minh Thần nhìn tưởng đó là những cửa địa ngục dưới âm ty. Nhìn kỹ những khóm lân tinh, mới hay đó chính là những chữ viết lối thảo đặc biệt, nét loằng ngoằng như loai chữ phù thủy vẽ bùa Càn, Khảm, Cấn, Chấn. v. v... Luồng khói sệt vụt vào theo Khao Lan, xẹt lùi mấy bộ, đảo loằng ngoằng, cục trường bỗng đặc khói thêm khoảng giữa, giữa tiếng nhạc rung nhẹ, bỗng nghe tiếng cười thé nhọn vang âm di động:

- Há há! Bát quái trận đồ của cha con tù trưởng Bạc đấy ư? Hà hà! Thành đồng vách sắt coi chắc lắm! Chúa Ma Vương vẫn nghe thiên hạ đồn chúa động Pi A Ya có bát quái trận trấn núi, đêm nay lại bày trận tiếp đãi chúa Ma Vương!

Võ Minh Thần từ dạo lưu lại miền động thâm sơn này, cũng từng nghe nàng chúa rừng xanh nói qua về bát quái trận động thất, nhưng vốn tế nhị, Võ không hề tìm hiểu, cho là trận địa ẩn giữa núi của chủ nhân, người ngoài chẳng nên hỏi tới. Nay tình cờ thấy họ Bạc chợt bày trận, chàng mới hay khu động thất ngoài coi thơ mộng thần tiên, trong còn yểm tàng nhiều cạm bẫy phòng gian lợi hại, nhưng thấy chúa Sài Lang không hề nao núng, chàng trai vụt nghĩ thầm: "Thiên hạ đồn đại con tinh Hồng Cẩu Quẩy này ghê gớm khác người, sức phi phàm khôn lường! Thử coi nó phá nổi trận dữ này không? Âu cũng là điều hay cho ta!"

Nghĩ vừa dứt, đã nghe tiếng vị chúa Pi A Ya quát phía sau trận:

- Tây Sắc tinh! Chính mi tìm tới gây sự! Giờ có cần cho đàn thủ hạ vao tiếp cứu, ta mở cửa cho vào!

Giữa vùng khói sệt bỗng nổi lên hai con mắt xếch đỏ tựa than tàu xẹt đảo vùn vụt rồi chợt tắt:

- Ngươi còn được hai mươi bốn giờ sống, tưởng vách sắt này nhốt được bản Ma Vương ư? Biết điều khai đứa trai kia trú đâu, chúa Ma Vương sẽ cho toàn mạng! Một mình Ma Vương thừa phá động này!

Ngay lúc đó có tiếng Bạc Khao Lan thét lảnh:

- Sói tinh Tây Sắc! Mi đã vào cũi sắt, ta bắt mi rửa hận cho đàn bà chết oan trong thiên hạ!