|
Tiếng đàn bà vãi ra, to dần, tỏa rộng dần, rõ ràng như một tấm lưới vô hình kết bằng âm thanh chụp xuống đầu hai thầy trò Võ Minh Thần, chưa hết một câu, tiếng đàn bà đã chuyển sang tiếng đàn ông, cứ thể đổi giọng, chỉ vài mươi giây, cứ mỗi tiếng một giọng, từ nam phụ lão ấu Tây, Tàu, Ta, Mán, Thổ, Mường, Lô Lô nghe như vỡ chợ, cả một chợ người tạp chủng chõ mồm vào tai hai thầy trò mà hò hét không khác đóng búa vào màng tai, còn gấp mấy lần ban nãy, nhức nhối đầu óc không sao chịu nổi khiến hai người vội vận sức nhân điện chống cự lại, khi tiếng nói vừa dứt, lại vụt chuyển sang tiếng đàn sáo kèn trống ấm ầm như sấm rền sét đánh phong ba xô quật ầm ầm, hai thầy trò Võ Minh Thần tưởng chừng màng tai thành cửa kính bị sấm sét, gió mưa đánh đập vào, làm cho châu thân rúng động, tâm thần choáng váng, không thể nào tưởng tượng chỉ có một cái miệng mà lại có thể phát âm thành một cuộc "đại hòa tấu" thần sầu đến thế.
Võ Minh Thần lại đang lúc thọ thương trong mình không được mạnh như thường nhật, phải hết sức ngăn chống mới đỡ điên đầu, nhức óc, riêng Quản Kình tuy người to lớn, nhưng về điện công chưa khổ luyện mấy, nên choáng váng cả người.
Thất kinh, Quản Kình kêu khẽ:
-Không xong rồi! Chạy mau không vỡ lỗ tai!
Cả hai tế ngựa như gió, trăm giọng vãi theo, như sấm sét, vẳng tiếng hét the thé:
-Điện tiền! Bắt lại cho ta!
Tiếng người thét ngựa phi ầm ầm đuổi theo, vài phút đạn vãi trốc đầu, may vùng đó rừng cây um tùm, lối mòn nhiều, cả hai ngoắt luôn vào rừng, chạy nhanh như gió, quanh co ngang dọc, lúc sau không còn nghe tiếng dữ đuổi theo, hai người mới dám hạ nước ngựa xuống kiệu nhỏ. Lối ngàn khúc khuỷu quanh co hun hút, nào ngờ ngựa vừa lao ra khỏi đoạn thước thợ, bỗng cả hai giật nảy mình thấy trước mặt một đám nhân mã sịch tới, không sao tránh kịp.
-Ôi chao! Bị chặn đầu rồi! Cậu hai! Quay ngựa mau! Quản Kình bật kêu nhỏ, ngựa chưa kịp lộn lại, đám nhân mã kia đã trôi ập tới, tiếng quát thét lên, muốn vỡ màng tai. Đám người lạ xuất hiện thình lình, chỉ cách có một con suối. Võ Minh Thần, Quản Kình sịch thấy, tưởng đám quân dị của Bá Âm Thánh Quân, cả hai đều giật mình, chừng nghe tiếng người sang sảng như chuông khánh hắt lên, toàn tiếng Kinh, hai thầy trò vội định thần nhìn kỹ, nhờ ánh trăng mờ, lúc đó mới nhận rõ đám đông này vừa cưỡi ngựa vừa đi bộ, nhiều gấp rưỡi bọn Bá Diện Bá Âm ban nãy. Và giống hết một đám rước thần thường thấy tại Việt Nam. Cờ ngũ hành bay phấp phới, tàn tán lọng xanh lọng vàng nhấp nhô như nấm, người cũng mặc quần ào như trong đám rước, tốp mặc áo tứ thân khăn mỏ rìu cầm túi roi, tay thước, mã tấu, dao bảy... Tốp áo nâu đỏ nón chóp vác dáo, khiên. Tốp áo đoạn áo the đen, quần ống sớ. Tốp áo thụng xanh hệt các bô lão quan viên đi tế lễ, có cả phường kèn bát âm, chiêng, trống, thêm một đội kèn tây trống tây như trong đám rước "văn minh" đương thời. Ngoài ra, còn một toán lính hầu lính rước chi đó, mặc áo dài đen, thắt lưng xanh đỏ, đi ủng, vác súng, coi từa tựa lính triều đình thời vua Tự Đức. Nhác coi dáng điệu thảy đều trang trọng hết sức, nếu không nghe tiếng người nói vọng vừa rồi, thầy trò Võ lại tưởng một đám dân địa phương đi tới chỗ tập trung, đình chùa nào đó, để rước sớm. Đang chạy gặp quái nhân, thầy trò Võ lật đật rẽ cương sang phía hữu đi vòng ngang tránh đường. Nhưng mới được vài thước, bỗng nghe phía sau đám rước kia, có tiếng loa vang rền, rồi tiếp liền một hồi chiêng trống nổi lên vang động rừng khuya, đám nhân mã kia đồng loạt chuyển dịch cờ quạt tàn lọng dập dờn, chân người vó ngựa chạy rầm rập thoắt đã dàn ngang bên kia suối đứng nghiêm chỉnh. Thầy trò Võ thử tiến thêm mấy bước, đám người này cũng chuyển dịch theo, hai thầy trò lộn lại phía tả, cũng vậy. Hồi chiêng trống dứt, chợt từ phía sau đám người này bay vụt lên một cây đuốc lớn. Ngọn lửa cháy xèo xèo kéo dài vút thẳng tới đầu ngựa hai người, chiếu sáng rực khu suối. Bực mình, Quản Kình chực chụp bắt ném đi, nhưng ngọn đuốc đã chạy ngang đảo vù trốc đầu hai người như đèn cù, Võ Minh Thần cũng bực mình bỗng dưng bị soi mặt, chàng trai bất thần thò tay vụt thoi đuốc trở lại, dòm theo. Ánh lửa bay qua nhiều đám đông, kẻ một vệt sáng, soi tỏ cây cối bờ bụi, hai thầy trò thấy dưới tán cây có một chiếc kiệu sơn son thếp vàng chạm hình rồng phượng.
Giống hệt kiệu rước thần, chỉ khác là kiệu này nhỏ hơn, kiệu cao ngất nghểu sát tàn cây do tám lực sĩ cao lớn khiêng, xung quanh có quân hầu mặc áo nâu đỏ che tàn lọng san sát, lại có mấy trai, gái loại đồng nam đồng nữ bưng điếu, tráp, các đồ tạp dụng.
Khi cây đuốc bay gần cỗ kiệu, chợt thấy bức rèm trước lay động, rồi cây đuốc bay vụt vào trong kiệu, tắt ngấm.
-Kha! Kha! Một chủ một tớ mặt mũi lạnh như tiền, quần áo Thổ rừng, mặt mày Kinh đặc. Lục lâm tứ chiếng thua lỳ, tay chơi trong mấy cõi Tây Tàu Ta chắc tay nào ăn đứt? Mặt kia mà đánh xì phé, bất xất cẩu, tàu ngầu... khối thằng mất nghiệp! Kha kha! Bán mặt "nàng ta". Ăn chết! Ăn chết! Chơi một canh! Chơi một canh! Xuống ngựa! Xuống chơi với tớ!
Thầy trò Võ Minh Thần nghe rõ tiếng người từ trong cỗ kiệu sơn son thếp vàng vọng ra nói toàn tiếng sang sảng như chuông lại nghe khen "Mặt mày đánh xì phé ăn chết". Hai thầy trò đưa mắt cho nhau, Võ Minh Thần càng ngẩn ra chẳng hiểu "chơi một canh" là cái quái gì, nhưng nghe bảo xuống ngựa, Võ cũng nói lớn:
-Xin có lời chào bậc quý nhân nào đó! Thầy trò mỗ có việc khẩn cấp, chẳng thể dừng chân, xin quý nhân nào đó xá cho.
Dứt lời định giục ngựa đi, nhưng tiếng lạ lại hắt ra:
-A! Tớ đoán không sai! Ăn nói văn vẻ lịch sự, đúng là dân có học, con nhà gia giáo "vào trong phong nhã ra ngoài hào hoa"! Ngó qua cái mặt lạnh như tiền, biết ngay chú mày là tay tổ. Thấy mắt tớ có tinh đời không? Chớ chối! Tớ đây nghiện dữ rồi! Ôi chao! Mấy tháng nay đi khắp cõi Đông Dương, đến xó nào chúng nó cũng bảo "vái tớ cả nón", chẳng đứa nào dám "chơi" với tớ! Tỉnh nào chúng nó cũng bầu tớ làm tiên chỉ, vua chúa, tổ sư, không đứa nào chịu chơi với tổ sư! Đứa nào cũng bảo tổ sư bịp! Nó có biết đâu tớ có mắt tinh đời, mắt tháu có thể dòm qua bát! Đêm nay lớ ngớ vớ ngay được chú mày! Lãnh diện tiền! Chơi một canh! Cửu vạn bát sách chi chi thông tâm lèo thập hồng kính cổ, xì tây đầm chức xập, lưỡng phế, mìn sầu, sấp một sấp ba ông cụ tống cửu thập, tài giỏi mấy cũng thua thằng vận đỏ cửu văn rút nửa ly ông cụ, gặp hồi đen, nhị văn tống cửu, kha kha!
Tiếng cười cất lên hết sức khoái trá. Quản Kình khẽ bảo tiểu chủ:
-Y hai chục bực đá nữa, đến khu "động trên" rất tĩnh mịch ấm cúng, vào thẳng một gian phòng trang nghiêm bày biện trang hoàng theo lối tư phòng tư thất lớn có biết đánh bài đánh bạc gì đâu!
Tiếng người cười ré lên:
-Hí ngôn! Hí ngôn! Lãnh diện tiền đồng! Mặt hai chú mày là mặt dân trùm xì phé, tháu cáy như ma! Tớ đây mài thủng mấy chục cái đũng quần trên chiếu bạc, mất mấy cái cơ nghiệp ông cha nội ngoại để lại, mới học được cái nghề lấy cơ nghiệp thiên hạ nhãn tiền, xem mặt bắt hình dung, sai thế nào được! Hồ lì đâu! Vào cuộc!
Lập tức từ phía cỗ kiệu lại bay vù ra một cây đuốc, tiếp theo có tiếng gọi:
-Đốt đèn đuốc lên cho bọn tao làm một canh! Mặt tiền cẩu! Tiền chủ hậu khách, châm lấy khước!
Theo tiếng hô, ngọn đuốc chạy dọc từ dưới lên, cứ chạy tới đâu, đuốc lại cháy bừng bừng tới đó, đến hàng người đứng ngang suối, cây đuốc chạy hình thước thợ, lại hàng đuốc nữa cháy lên.
Nhờ ánh lửa rực soi, thầy trò Võ Minh Thần mới nhận ra mỗi người cầm sẵn một cây "hồng".
-Lại quái nhân dị khách nào đây? Thù hay bạn? Hung hay ác? Khoe mắt tinh đời mà cứ nhất định liệt kẻ không biết đánh bạc vào hàng trùm xì phé... Nhân vật nào đây? Chưa thoát khỏi "đám rước vua" đã tới nạn "đám rước thần"! Phiền thật!
Đang nghĩ vẩn vơ, cây đuốc đã bay qua suối lao thốc vào mặt, Võ tiện tay kẹp cán lửa, đoán có lẽ y muốn thử mình chăng, chàng trai vận điện công quăng vù cây đuốc, ánh hồng chạy theo hình thước thợ bay vút về phía kiệu son, cả khu suối đã thành hình chữ "T" in kép lửa. Cây hồng đuốc chui tọt vào kiệu, Võ sực hỏi lớn:
-Quý nhân chưa cho biết tên họ!
Tiếng cười ha hả vọng lên hồn nhiên hết sức:
-Ha ha! Vậy ra chú mày vẫn chưa biết tớ là đứa nào ư? Thấy đám rước thần tàn lọng, kiệu sơn son thếp vàng, còn chưa biết ai ngồi trong. Thôi! Đúng chú mày mới ở bên Tàu bên Tây về nước rồi! Tớ là Thần đây mà!
Ngạc nhiên, Võ buột miệng:
-Thần? Lạ dữ chưa! Trùng tên với mỗ!
Lập tức tiếng trong kiệu bốc cao giật giọng:
-Sao? Chú mày cũng là Thần? Hay dữ a! Thần ngộ Thần! Nhưng chú mày là loại thần gì chứ?
Ngơ ngác, Võ nhíu mày:
-Thần là Thần chứ còn gì nữa! Minh Thần! Còn quý nhân...
-A! Thần Minh Thần! Tớ là thần Đổ! Vẫn ngơ ngác, Võ hỏi:
-Thần Đổ? Mà sao lại đổ?
Võ định hỏi "Đổ" gì? Đổ vỏ hay đổ đất đổ cát, lại hãm được. Tiếng trong kiệu quát:
-Còn đổ gì nữa? Đổ Bác chứ còn gì? Chú mày là dân trùm xì phé, xóc đĩa, không biết Đổ Bác thần này sao?
Cả Minh Thần, Quản Kình bỗng giật nảy mình, nhìn nhau chột dạ. Mãi khắc đó, hai người mới sực nhớ đến "Tứ Hung Tứ Khoái". Trong thiên hạ có bốn nhân vật khét tiếng được giới giang hồ tứ chiếng Tàu Ta liệt vào hàng chúa tể bốn món khoái hung nhất đời: Tửu, Sắc, Yên, Đổ! Với câu truyền tụng "Đông Tửu, Tây Sắc, Bắc Yên, Nam Đổ", mỗi vị một phương, bản lãnh cao cường, nghề chơi cũng trác tuyệt, bốn vị hung thần khoái thần này được thiên hạ kể như "bốn món ăn chơi" ai gặp chưa hẳn là có phúc! Vì cả bốn nhân vật này đều là hạng quỷ khốc thần sầu ẩn hiện bất kỳ, tính nết dữ hiền tỉnh say không lượng! Và cùng với tứ dị "Nam Khấp, Tây Gầm, Đông Âm, Bắc Tiếu" thành bát quái khắp mấy dải Lĩnh Nam, Bắc Quốc ai cũng phải ngán.
Bất giác, Võ vùng hỏi lớn:
-Đổ Bác thần... có phải thiên hạ thường gọi Nam Đổ chăng?
-Còn gì nữa! Nội nước Nam này chỉ có một tên trùm Đổ Bác, đánh bạc như thần, vơ tiền như chớp, thóc đụn tiền kho, đứa nào không biết! Hồ lì đâu? Giải chiếu! Đánh ngay trên suối cho mát mẻ!
Thuộc hạ dạ ran, người ngựa chợt di động như đèn cù, từ dưới, một người cao lêu nghêu mặc áo the, thắt lưng đỏ, chít khăn, tay cầm loa đi một cặp cà kheo lênh khênh gần chạm ngọn cây, bước lên đứng giữa suối, gọi loa rền rĩ, bọn cầm túi roi tay thước chạy lăng xăng dẹp đám, mấy tên vạm vỡ khiêng lên một bộ ghế ngựa đặt phăng giữa suối thành một cái sập rông, một tên gầy gò áo the rộng lùng nhùng trải một chiếc chiếu hoa cạp điều, vẻ rất thạo, quát một tên đàn em đội ra một cái rương đặt phịch góc sập. Bọn chúng làm rất nhanh, gọn, bọn hồ lì quen giải chiếu mời khách đến độ "đồng thuộc".
Thầy trò Võ Minh Thần ngó đám người chạy lăng xăng thoắt đã thấy giữa một vòng nhân mã, đuốc sáng rực như hồi nãy trên gò, bỗng thấy một đám tàn lọng cờ quạt nhấp nhô tiến tới, bọn khiêng kiệu đặt phịch xuống đất, kiệu vẫn còn cao đến gần tám thước tây, một bọn cầm cờ quạt cắm lia lịa quanh khu kiệu, sập, tàn lọng che nghiêng cả về trước cỗ kiệu. Bọn đồng nam đồng nữ thoăn thoắt trèo lên kiệu, chợt bốn tên cầm lọng xanh lội sang suối che luôn trốc đầu hai thầy trò Võ, chàng trai ngơ ngác lúng túng chưa biết tính sao, vùng hướng sang cỗ kiệu nói lớn:
-Đổ Bác Thần! Mỗ xin khất tuần sau! Thú thực mỗ bị trọng thương, đang chạy kẻ thù nguy hiểm, trong mình khó chịu không thức chơi được!
Tiếng trong kiệu hắt xuống:
-Chơi một canh! Tớ ghiền lắm rồi; gặp thần đổ bác, không làm một canh sao được! Bị thương? À! Không sao, tớ có món thuốc bổ âm như thần uống một viên thức hàng tuần vẫn tỉnh như con sáo à! Sao? Chú mày chạy kẻ thù à? Không hề gì! Cứ ngồi chơi, nó đến, tớ bắt đánh một canh được rồi!
Võ Minh Thần, Quản Kình hết sức khổ tâm bực mình bối rối, muốn bỏ đi xem chừng rất khó, phải hạ hết mới đi nổi. Đang nát óc, dòm lại, bất thình lình sực thấy ánh đuốc hiện chập chờn trên ngọn đồi sau lưng, Quản Kình bật kêu:
-Nó kia rồi! Nó đuổi tới... phải đi mau!
Minh Thần chưa kịp đáp, tiếng trong kiệu đã vọng ra:
-Phải lũ đuổi chú mày? À! Cứ đứng chơi! Bay đâu! Đón mời đám khách mới! Hồ lì! "Đèn thần" đâu sao chưa đưa ra? Đánh bạc phải chơi đèn mới phải phép chứ!
Thầy trò Võ nóng lòng như lửa đốt, chợt thấy gã hồ lì trưởng tốp khệ nệ bưng ra một cây đèn đặt giữa sập. Phải gọi là cây đèn quái mới đúng vì tuy chỉ là một cây đèn thắp bằng dầu hôi, nhưng cả đời hai người chưa thấy cây đèn nào vĩ đại đến thế. Đèn cao viễn chiếu, nguyên chiều cao của nó đúng bằng một người cao nhất, chân đèn to như cột đình, còn cái phao còn quá cỡ, chu vi đúng bằng cái nia đường kính tới thước rưỡi tây, không biết đổ mấy thùng dầu mới đầy. Cái bóng đèn bằng pha lê còn to gấp mấy cái chân, nguyên ngọn đèn mỗi bấc cũng hơn ba gang tay đường kính. Thấy hai người trố mắt dòm cây đèn quái gở, nhân vật trong kiệu nói vọng ra:
-Cây đèn thần này phải "thửa" mấy hãng mới được đó. Tớ đã "thửa" một cây đèn "măng xông" tận bên Tây chưa thấy gửi sang!
Võ ngoảnh nhìn ánh lửa sau lưng rõ dần, vùng nói lớn:
-Đổ Bác Thần! Để mỗ đi cho tiện! Bọn chúng lợi hại vô cùng, mỗ không biết đánh bạc, trong túi chỉ còn ít đồng "xòe"! Vừa dứt lời bỗng cả hai cùng giật mình một cái nghe tiếng cười hắt xuống:
-Không sao! Tớ có vàng bạc, chú mày có vòng ngọc điểm huyết, đủ rồi! Chớ ngại! Đổ Bác Thần chơi rất đường hoàng, được ăn thua chịu, không bịp đâu!
Minh Thần động tâm, vùng hỏi:
-Sao biết có vòng xanh?
-Kha kha! Đổ Bác Thần tinh mắt, chú mày đeo vòng xanh lè đỏ khé trong ống tay áo lại không thấy ư?
Hai người dòm xuống, lúc đó quả chiếc vòng bị ánh lửa phản chiếu phát sáng xanh, đỏ rực như dạ minh châu, đến nỗi chỉ nhìn xuống suối cũng thấy ánh dị lấp lánh.
Còn đang túng xử, đã thấy gã hồ lì cầm đuốc thắp đèn, ánh sáng bừng lên, khói lửa vĩ đại chiếu sáng rực cả khu chiếu bạc. Bọn đồng nam đồng nữ khiêng từ trên kiệu xuống mấy cái rương, mở ra, đầy ắp bạc "xòe", bạc giấy, vàng lá, vàng thoi sáng chói.
Quản Kình buột miệng bảo Minh Thần:
-Thần Đổ Bác giàu dữ à! Không thua Thạch Sùng, Mao Diên Thọ, đi chơi còn đem theo hàng mớ chắc ở nhà đầy kho!
Kình thì thào ghé sát tai chủ, nào dè vừa dứt lời bỗng nghe tiếng quát từ trong kiệu hắt xuống:
-Nói càn! Phỉ thui! Oải đen! Đóng cái miệng lại! Thiên hạ đông tây nhiều đứa còn máu mê cờ bác, của cải cơ nghiệp nhà nó là của tao, vàng bạc châu báu thiếu chi, nhà băng còn chưa ăn đứt tao, sao ví với mấy thằng đó! Vương Khải tiền phúc hậu bần, hạng ngu dốt, ngáp phải ruồi, có ít của, hết vận may sạt nghiệp chết hóa con thạch sùng tiếc của tặc lưỡi nghe ngứa cả tai. Còn lão Mao Diên Thọ là hạng gian thần mãi quốc, thừa cơ ăn hối lộ, tích của ngồi dòm, của cũng hết mà đầu cũng đứt. Còn như lão Quách Khai nước Triệu, cực phẩm đại thần mà còn tham của địch Tần. Vàng tích mấy mươi xe, khi Triệu mất, vàng, đầu cũng mất. Còn tao đây Đổ Bác Thần làm giàu chính đại, được ăn thua chịu lầm thua dốt nát mất tiền, giỏi cứ việc vơ tiền thiên hạ giàu có cả đời, tụi nó máu mê bao giờ tao hết của? Tao đã giầu vậy, chủ mi kém gì, có cả càn khôn trong túi, vàng bạc nào mua nổi càn khôn?
Hai thầy trò đều kinh ngạc không hiểu sao nhân vật trong kiệu bên kia suối lại nghe nổi lời Quản Kình nói nhỏ, cả hai còn đang ngơ ngác nhìn nhau đã thấy sau lưng rầm rập, ngựa hí quân hò inh ỏi, từ nẻo rừng già đèn đuốc đổ ra sáng rực, nhác trông tàn vàng tán tía biết ngay lính tráng cổ kim của Ma Quân Bá Âm đuổi tới, tiếng trong kiệu vọng ra:
-À tụi nó đến kia! Phải tụi rượt chú mày? Coi như cáng võng của "con ma trăm giọng"!
-Dạ chính y! Con chó sói thành tinh lúc hóa đàn bà, Ma Quân Bá Diện đó!
-A! Vậy đợi chút, tớ tính cho, làm canh sau chưa muộn!
Lời vừa dứt, đã thấy đám tàn tán dàn đối diện vòng ngoài, có tiếng loa vang động chõ vào:
-Nghe đây! Xa giá Thánh quân tới, truyền dẹp đường lặn trốn xuống sông tẩu thoát! Nhưng sao nạn nhân bị chúng hại lại biến hình như nhau?
Chúa Pi A Ya gật đầu:
-Lão mỗ có nghe thiên hạ đồn vào chơi, không thích, bỏ đi tùy ý. Đây sòng bạc của Thần, không có giặc, địch lôi thôi, chỉ có chẵn lẻ.
Tiếng loa vang dậy, cứ bên kia hô "dẹp đường" bên này hô "xáp chơi", bên kia hô vào bắt giặc, bên này lại hô chỉ có khách đỏ tới vây đánh, nó phải chạy biến, mới để lại xác nạn nhân. Chính viên chính giám binh đã tới động này, kể cho lão mỗ nghe! Lão mỗ một thời đã tiếp đấy, phải Đổ Bác Thần? Sao không bảo đầy tớ lui ra, cho Thánh quân bắt hai tên trọng phạm?
Lúc đó tiếng trong kiệu mới vọng ra như chuông khánh:
-Tàn tán thoáng ngơ ngác ngó chàng khách trẻ đang nghe bỗng sa nước mắt. Pi A Ya ngạc nhiên hỏi:
-Kìa! Sao công tử lại khóc? Lão phu có... làm công tử buồn bực thua chịu, tinh ăn lầm thua vô ý mất tiền, đứa nào bịp, ba đời đi hành khất"!
Tiếng cười thét nổi lên:
-A, con ma đổ bác này khôn dữ, chuyên rủ người đánh bạc để lột tiền của, đồ gia bảo. Nhà ngươi định lột vòng càn khôn của hắn?
-Chớ lộng ngôn, nói giỡn! Hắn có thể lột hết nghiệp của ta. Đã gọi đỏ đen, ai dám chắc? Đổ Bác Thần lại không thể thua thằng vận đỏ được ư? Tài giỏi mấy cũng thua thằng vận đỏ, ta đôi xì đôi tẩy, nó hai con sất, nó tháu, ai biết nó tẩy xì, tẩy sất? Không bắt có mà điên, bắt vào nó tẩy sất chết không kịp ngáp!
Im lìm, khu rừng vụt chờn vờn sát khí. Mũi súng gươm lừ lừ lăm le nhả đạn. Chợt xa xa cáng gấm theo tàn tán lướt lên, có tiếng quát sắc đủ mọi thứ giọng làm ngựa đồng hí loạn bậy cả lên:
-Nếu ta không thích đánh bạc?
-Thì đánh nhau! Lệ ta đã đặt, sòng bạc dựng, chiếu hoa trải sẵn, đèn thần đã châm, toàn quyền thống sứ đến cũng vào chiếu bạc muốn phá sòng cứ đánh bạt Thần đi!
Lại im. Cáng gấm khôn", nhất Tây Sắc tinh mười bảy năm trước nó sục sạo rất dữ nhưng lâu nay tự nhiên mất tung tích, chỉ còn nghe nói có con thuồng luồng cùng lũ quái nhân. vừa đánh bạc! Ta có nhiều rượu ngon!
-Càng hay! Bay đâu! Mời khách quý vào! Gã đi cà kheo lênh khênh bước qua suối, bắc loa gọi rền rĩ, đám quân hầu đầy tớ của Đổ Bác Thần lập tức dạt ra mở một lối đi rộng ngay qua con đường mòn. Tít ngoài xa dưới vầng sáng đuốc chập chờn thấy nhô vụt lên cao, tàn vàng tán tía dập dờn chạm ngọn cây có tiếng quát vọng vào, mỗi tiếng một giọng nghe như đóng búa lỗ tai.
-Uống rượu nghe nhạc đánh thắng bạc, quả nhân sẽ dẫn thầy trò khách vòng xanh đi, còn nhà người cũng phải theo quả nhân làm nội thị!
Tiếng trong kiệu hắt ra:
-Không những thế bao nhiêu của cải quân hầu, đầy tớ của ta sẽ nhập cả vào kho ngươi! Còn nếu ngươi thua?
Lưỡng lự ít giây, tiếng Bá Âm vọng tới:
-Thua tất nhiên quả nhân sẽ để của quý lại cho ngươi! Và quả nhân sẽ để cho ngươi mọi điều tùy ý người sai khiến! Nhưng cấm làm trò quỷ thuật!
-Yên chí! Ngươi sòng phẳng lắm, nếu ta lắt léo gạt người, thiên lôi đả chết! Kiến mục dị chi... hèn! Thần Đổ Bác nổi danh thánh sư cờ bạc vì tài nghệ cao thấp, chơi đúng đỏ đen, được ăn thua chịu, ta dẫu máu mê, rất ngán danh cờ bạc bịp! Nếu ta chơi cờ bịp tam đại ăn mày! Vào mau! Thần Đổ Bác nhập rồi! Còn thầy trò chú Thần kia cứ đứng chầu rìa cho tăng phần long trọng! Canh bạc này to nhất Đông Dương!
Ngoài xa chợt tiếng nhạc trỗi lên, vừa đàn sáo bát âm sênh tiền, vừa kèn Tây, trống Tây dập dình trầm bổng, cứ một cung Lưu Thủy, lại một cung Bình Hành, hòa tấu lẫn lộn nghe rất lạ tai, thầy trò Võ Minh Thần nhìn ra, tiếng tốp quân mặc áo lốt lính khố xanh, khố đỏ, phò cáng gấm lên vào tàn vàng tán tía, nghênh ngang đi đầu là viên râu xồm xưng là Điện tiền chỉ huy với mấy tên quân mặc áo màu đỏ cầm giáo dàn mặt đúng nghi thức vương Tàu xưa, bên tả vẫn mấy ả phi hầu mang các đồ tửu khí nhật dụng, dàn nhạc theo sau. Đoàn người ngựa kỳ dị đi êm như lướt trên mặt cỏ, đã thoắt chuyển dịch tới gần chỗ thầy trò Võ đứng ngựa cách đường năm bảy bộ. "Rạp" đứng cả lại âm nhạc tắt, lúc đó cáng còn cách bờ suối khoảng bốn năm thước. Lập tức, phường kèn nhạc của sòng bạc cất lên một bản nhạc như đón chào khách quý. Khi nhạc hết lập tức có tiếng quát lui trong cáng, đám quân phò cáng cúi đầu kính cẩn đi vòng lại bên cáng, buông súng gươm giáo mác chào nổi nhạc, lục đục lội ra thẳng tít phía ngoài xa, dàn đợi xa xa, chỉ còn bọc che tàn tán phủ cáng, gái hầu.
Ngay lúc đó, đám quân phu kiệu cũng rút hết ra sau chỉ còn để lại bọn đồng nữ, phu kiệu cùng tốp hồ lỳ. Trong kiệu có tiếng vọng ra, giọng thấy cao hứng:
-Khách quý vào sòng! Hồ lỳ đâu! Đồ nghề!
Hồ lỳ dạ ran, tiến lại bên sập mở nắp rương lôi dụng cụ đổ bác ra.
Võ Minh Thần bình sinh chưa hề chơi cờ bạc bao giờ, ngoại trừ vài lần theo tôn sư, bạn bè chầu rìa đám bạc, hoặc theo vào sòng bên Hồng Kông, trên Packha nhưng chàng trai không có máu mê nên đến nay vẫn hoàn toàn mù tịt, như chim chích vào rừng.
Trái lại, Quản Kình lại là một tay chơi một thời, nhất hồi còn "đi lính sang Tây", nên cũng thạo nhiều món, ghé sát bên, thì thào giảng từng môn một cho chủ hiểu. Hồ lỳ trịnh trọng bày đồ nghề ra sạp, đâu vào đấy, chợt y bưng ra một cái bát hương, một cỗ bài vị sơn son, có viết ba chữ vàng "Đổ Bác Thần" lấp lánh. Đoạn y thắp một bó hương lớn cắm bát hương rồi cùng đám "đàn em" đứng chắp tay kính cẩn hướng vào "bàn thờ".
Từ trong kiệu, bỗng có tiếng vọng ra, "khởi chinh cổ" ngân nga hệt giọng văn tế. Rồi sau mấy tiếng "hương bá" kéo dài, trong kiệu bỗng vọng ra đúng giọng "phụ đồng ếch" vang động cả cánh rừng khuya:
-"Phụ đồng cờ! Phụ đồng cờ! Phụ đồng cờ bạc! Thỉnh hồn đổ bác hồn lạc phương nào nhập vào chiếu bạc! Mấy tầng lính gác cũng cố mà vào, mấy tầng gươm đao cũng vào cho được! Phụ đồng bạc thỉnh hồn đổ bác về ngự chiếu bạc, về vác đống tiền, ba bề bốn bên đồng lên cho chóng, mấy tầng cửa đóng cũng cố mà vào, mấy tầng nhà rạp cũng vào cho được!
Phụ đồng cờ, phụ đồng bạc! Thỉnh hồn đổ bác! Nhập vào con bạc! Cờ bạc là bác thằng bần, cửa nhà bán hết cho chân vào cùm, về nhà vợ chửi um sùm, hết tiền hết bạc nhảy ùm xuống sông. Đổ bác phụ đồng vào trông chiếu bạc, phụ đồng cờ bạc thỉnh hồn đổ bác nhập vào con bạc! Cờ bạc là bác thằng giàu, tiền làng vơ hết tậu trâu tậu bò, canh bạc tốt, tậu nhà mấy hồi sắm ngựa cưới ba vợ liền!
Bạc tốt như tiên, bạc tiền bạc của! Phụ đồng cờ bạc! Thỉnh hồn đổ bác nhập vào con bạc! Cờ bạc là bác đỏ đen, ngồi vào chiếu bạc như tiên non bồng, cờ đen mất vợ mất chồng, mấy canh bạc đỏ như rồng gặp mây. Máu mê chơi suốt đêm ngày, tổ tôm xóc đĩa cò quay tài bàn. Một canh khát nước đời tàn, mấy hồi tháu cáy tiền nàng vào tay. Máu mê cờ bạc đêm ngày, một canh bạc bịp mặt ngây cán tàn.
Phụ đồng cờ! Phụ đồng bạc! Thỉnh hồn đổ bác nhập vào chiếu bạc, nhập vào con bạc, nhập bác thằng bần, nhập gần nhập xa, nhập qua nhập lại, nhập tái nhập hồi, nhập vào chiếu bạc".
Tiếng phụ đồng đổ bác tuôn như nước chảy, bó hương lập lòe như lên đồng, khói xám tàn bay. Võ Minh Thần liếc nhìn không khỏi ngạc nhiên thấy bài vị bát hương sập gỗ chiếc cạp điều, bọn hồ lì cùng tàn lọng, kiệu son, đồng nam đồng nữ cũng đảo theo coi hết sức quái gở. Chàng trai liếc sang bọn Bá Diện Ma Quân, cũng thấy cáng gấm, quân hầu nam nữ lắc lư hòa nhịp!
Bèn ngó sang Quản Kình định nói chi bỗng trố mắt sửng sốt, thấy Quản Kình cũng lắc theo. Rồi chợt ngạc nhiên bỗng thấy chính mình cũng lắc lư như lên đồng. Võ vội định thần chú ý mới hay chính con ngựa đang lắc lư ngả nghiêng theo nhịp phụ đồng đổ bác. Võ vội gò cương, vỗ nhẹ ngựa, thích Quản Kình. Y bàng hoàng chớp mắt, lật đật định thần. Võ khẽ bảo:
-Coi chừng! Phải tỉnh táo! Nhân vật Đổ Bác Thần trong kiệu rất giỏi thôi miên đó! Giọng tống cho phụ đồng của y có mãnh lực "ru ngủ" người vật như không! Điện lực y càng ghê, phát ra chấn động cả tàn lọng bát hương đảo nghiêng ngả mà vẫn ung dung! Cuộc chiến đấu sẽ gay go hết sức! Đông Âm, Nam Đổ này là loại gì đây? Sao không thấy xuất hiện? Chiếu trải kia chắc phải xuống ngồi.
Chợt tiếng phụ rất người chợt vụt im phăng phắc, tiếng trong kiệu cất cao:
-Thần nhập rồi! Vào cuộc! Xóc đĩa, thò lò, quay đất, bất, đố mười, còquay, trạc tếch... thích chơi món nào trước cứ chơi! Nào! Xuống chiếu cạp điều!
-Khoan! Ta không ưa xuất đầu! Ngồi trong cáng kiệu, được rồi! Rượu, nhạc đã!
-Ôi chao! Chơi vậy đâu có khoái! Lại mệt nữa! Thôi cũng được! Tiền chủ hậu khách, ta bàn thế này: mời sang nhà nhau uống vài tuần rượu rồi chơi! Dân đổ bác chính tông phải hào hoa phong nhã! Ta mới cất được vò "rượu quý" ngâm "hổ tu trùng" ngon hết sức!
-Hay lắm! Quả nhân có vò "mỹ tửu" cất toàn phân rãi "kim tằm trùng" thơm dữ, chắc ngươi vừa ý!
Thầy trò Võ nghe qua hai nhân vật trong Tứ Hung Tứ Dị giới thiệu rượu quý cũng đủ ớn gáy. Vì cả hai món đều thuộc loại cực độc trên thế giới. "Hổ tu trùng" là giống sâu râu cọp sinh, còn "kim tằm trùng" là cũng do độc chất mà ra. "Hổ tu trùng" dân miền núi Đông Dương cũng có một số dòng họ nuôi còn "kim tằm trùng" nguyên của dân Miêu bên Tàu, một sắc dân quán quân về môn đầu độc chế ra...
Thầy trò Võ còn đang ngó nhau phát ớn, chợt nghe tiếng hô "nào quý khách đâu", bỗng thấy rèm phủ cáng lay động cuộn lên rồi dưới vùng đèn đuốc sáng rực, một bóng đỏ chót lăn xòa, bắn vọt từ cáng qua suối phi tọt vào cỗ kiệu son!
Từ chỗ cáng gấm đậu đến cỗ kiệu son khoảng cách độ chục thước, bóng đỏ bắn sang nhanh đến nỗi hai thầy trò Võ Minh Thần chỉ kịp thấy một khối đỏ như con bướm xòe cánh bay sang, không ai nhận ra hình dạng "con" gì cả!
Và khi con bướm đỏ đã chui vào kiệu, luồng gió tạt lại phả vào mũi hai người một mùi thơm thơm hăng hắc kỳ ảo lạ, phảng phất rõ mùi da thịt đàn bà. Quản Kình dòm trố mắt, ghé tai chủ trầm trồ:
-Ghê dữ à! Nó nhảy sang như tên bắn chim bay, cậu hai có thấy rõ hình thù không? Lại có mùi giống cái!
Chàng trai ngó cỗ kiệu kín, trong rèm còn lay động, nhíu mày, vẻ nghĩ ngợi đăm chiêu:
-Lạ thật! Lần này lại giống hệt con bướm đỏ, nếu không phải hóa hình, có lẽ "nó" khoác mảnh lụa hình con bướm, dang tay nhảy sang. Kỳ dị nhất là "nó" tiết ra mùi "người" đàn bà hệt ban nãy trên gò! Mùi nữ nhân này, thường xưa nay người nào nhuận thịt, thắm da lắm mới có!
Cả hai lòng đầy thắc mắc, cùng nghĩ đến "con tinh đực Hồng Cẩu Quẩy chúa" đã ép duyên hấp sát mười bảy năm về trước, và đầu óc càng hoang mang, nghi vấn nặng.
Lúc đó, bốn bề im phăng phắc, nghe rõ cả tiếng ngựa thở phì quất đuôi. Chợt trong cỗ kiệu son bật lên một thứ ánh sáng xanh lè như đom đóm lân tinh, nhưng rèm kiệu dày, không rõ hình bên trong. Chợt nghe tiếng oang oang phát ra:
-Đông Âm nổi danh hiếu khách thường mời khách uống rượu nghe nhạc, tất là bậc hiếu âm! Nay mời Đông Âm uống rượu, không có nhạc, chẳng hóa
Đông Câm! Ta cũng võ vẽ học nhạc, xin thổi một bài mừng quý khách nghe chơi trước khi uống rượu!
Lời dứt, âm thanh nổi lên ngay, không phải tiếng đàn địch chi cả mà là tiếng kèn đồng. Tiếng kèn ồ ề gióng lên nghe thê thảm hết sức làm thầy trò Võ Minh Thần đứng bên này chợt nổi da gà, chạnh niềm tưởng ngay tới tử biệt não nề, vì cung âm quen thuộc muôn đời, bất cứ người Việt nào nghe cũng mủi lòng thảm thiết nghĩ tới cảnh chết cha chết mẹ đưa đám bà con. Vì đó là "tiếng kèn đám ma" thổi điệu Lâm Khốc! Trong đêm khuya rừng vắng, trăng nhạt sao mờ, giun kêu dế khóc, tiếng kèn não ruột bổng trầm rên rỉ ò e, trước còn nghe ra tiếng kèn, sau một hai cung tiếng kèn "đi" luôn vào chiều sâu linh hồn tâm tư tri giác hòa với lòng người thành ra như tiếng người than khóc gào rống hàng chục, hàng trăm, hàng chợ người tóc xõa, đội mũ rơm, mặc áo xô gai, chống gậy rơm lăn lộn kêu gào than khóc... trong lỗ tai, làm chàng trai mồ côi nghĩ ngay tới đám tang ông già họ Võ nghĩa phụ, đến cái chết thê thảm của mẹ chàng, tự nhiên nước mắt chảy ròng. Thầy tớ đều cúi đầu lặng lẽ, hai con mắt đỏ hoe. Cho đến khi tiếng kèn ma dứt hẳn, thì cả cánh rừng khuya như biến thành một bãi tha ma. Bỗng nghe tiếng hét lanh lảnh trong kiệu:
-Ma đổ bác này! Mừng khách sao thổi kèn đám ma?
Tiếng oang oang vọng ra như vừa khóc vừa quát:
-Kiếp phù sinh nhanh như gió thoảng hữu hình hữu hoại, người ngợm ma quỷ thần thánh gì cũng không thoát khỏi vòng sinh diệt. Nhà ngươi giống gì, đã có hình tất có hoại, ta đãi ngươi rượu quý, có thể đưa về âm phủ, ta phòng xa tống tiễn, kèn đám ma thì vừa! Bài nay Nam Khấp có lần đãi ta, nghe buồn chết cha chết mẹ, ba vạn sáu ngàn ngày nhanh lắm, nghe một lần chết khỏi nghe! Ồ! Coi kìa! Bọn chúng đều chảy nước mắt! Ha ha! Thiên hạ Đông Tây sớm muộn đều chết cả, kèn đám ma của ta ăn khách, thua chi Nam Khấp. Cám ơn các chú mày đã khóc vì tiếng kèn ta!
Võ vội lau nước mắt, bỗng giật thót mình sực nghe tiếng lảnh trong kiệu vọng ra cười khanh khách:
-Đổ Bác! Ngươi đã lẫn rồi ư? Bá Âm Bá Diện Thánh Quân không cần nghe tiếng kèn chó chết của ngươi! Để dành thổi... đưa đám tang nhà ngươi! Hà hà! Còn ta! Càn khôn, càn khôn, hựu càn khôn, càn khôn đảo lộn! Hà hà! Càn khôn sắp vào tay quả nhân! Rượu quý đâu? Đưa uống cho rồi!
Tiếng oang oang ré lên khoái trá:
-À à! Nếu ta quên! Nếu vậy càng phải đãi ngươi kèn đám ma. Còn ta! Kha kha! Càn khôn đảo lộn càn khôn vào tay ta! Kha kha! Chơi một canh, đứa nào ăn nổi Đổ Bác Thần? Nào! Rượu quý đâu, cùng nhau cạn chén! Đây đây!
Thấy chứ? Con "hổ tu trùng" này thuộc giống hổ vằn, nó lên mười đó! Một hòn phân mắt muỗi, cả chợ nghe kèn!
Rồi trong kiệu chợt im. Mọi thứ đột nhiên im lìm như trong quan tài. Hai thầy trò Võ lắng nghe, mắt không rời kiệu, tưởng tượng cảnh đối ẩm bên trong "cỗ kiệu rước thần".
Võ khẽ bảo Quản Kình:
-Chú vừa nghe rõ chứ? Hai "nhân vật" ma quái kia vừa nhắc đến câu "càn khôn... đảo lộn", Tửu Chúa từng đọc trên Hồ Kiều! Chắc có điều bí ẩn liên quan đến cái vòng điểm huyết này.
Quản Kình gật đầu:
-Tôi cũng nghĩ thế! Cứ như lời họ vừa nói, vòng cậu hai đeo dính dấp tới càn khôn vũ trụ chăng? Nên thiên hạ nhiều người muốn chiếm, ông bà trước bị hại cũng vì thế!
Hai người bàn bạc to nhỏ chừng mươi phút, trong kiệu vẫn im lìm. Kình thì thào:
-Hổ tu trùng độc ghê gớm... ma quái uống vào cũng chết như không, hay họ gục cả rồi?
Võ đang nghiêng ngó, lắng tai, sực nghe trong kiệu có tiếng vùng nói lớn, lần này năm bảy thứ giọng:
-Cám ơn! "Hổ tu trùng" của ngươi ngon lắm! Giờ sang nếm thử "Kim tàm cổ tửu" của quả nhân! Nào!
Hai người trừng nhìn không chớp, lòng hồi hộp, bỗng cửa rèm trước lay động, rồi bóng con bướm đỏ to bằng người bắn vụt sang phấp phới, đúng con bướm vỗ cánh, vút cái, đã chui tọt vào cáng gấm mất dạng, Lần này Võ nhận rõ thêm chút... thấy càng giống một con bướm khổng lồ, cũng rõ cả cái đầu đúng đầu bướm có cả ria, mắt trố lồi như hai hòn bi ve sáng loáng.
-Hừ, bí mật! Người hay ma quái? Thời buổi điện lực máy móc này có thể có loài tinh hiển hiện nhãn tiền có trăm mặt? Hay...
Nghĩ loanh quanh chưa dứt đã thấy rèm động lần nữa, rồi cả hai giật mình sửng sốt thấy một con dị điểu đo đỏ đen đen to bằng người từ trong kiệu son bay vù ra xòe cánh vút qua suối, vừa tới cáng thu cánh, chui luôn vào, êm như không.
Nhờ ánh đèn lửa, hai người thấy mình nó đỏ, mỏ đỏ, cánh đen, chân đen, đầu đen tựa con quạ, coi hết sức quái đản. Hai thầy trò nhìn nhau lại một phen điên đầu chẳng hiểu chim ma chim quái, hay người vật khoác lốt chim.
-Mình có cánh đen... khoang đen đỏ như quạ. Đổ Bác Thần là con quạ? Vô lý!
Im mấy khắc, bỗng trong cáng vọng ra từng tràng âm thanh dữ dội, như xé rách không khí, chiêng khua trống gióng, kèn thổi tiêu lộng như trời long núi lở vang động rừng khuya... Tiếng "đại hòa tấu" hai thầy trò Võ đã nghe qua, nhưng không trực chỉ vào họ, nên chỉ thấy chói tai, không cần vận sức chống. Mấy phút sau, âm thanh tắt, có tiếng ong ong cất lên:
-Vạn tạ Đông Âm gẩy đàn ồn hay dữ à! Rượu quý đâu? Uống vào còn chiến! Ta ngứa tay lắm rồi! A! Đẹp chưa! Ma quân nhà ngươi nuôi được con trùng ngộ lắm, coi không khác con chim trùng "thần nanh đỏ mỏ".
-Kim tằm cổ trùng này một người Miêu cống cho quả nhân đó. Lên mười rồi! Một giọt nước rãi, hòn phân mắt muỗi, đủ cho cả mấy họ về âm!
Lời dứt, trong cáng im lìm. Không khí muốn ngạt thở. Khoảng năm phút sau, bỗng có tiếng lệnh vỡ khua chói tai hắt ra:
-Ngon dữ à! Rượu chi uống một muốn mười! Nào! Rượu quý ngà ngà! Chơi một canh đỡ ghiền! Chớ để thần Đổ Bác chờ lâu! Xuống sập ngồi chiếu cạp điều mới thích!
-Không! Chơi cách không! Nhà ngươi không bịp được!
Cáng động rèm lay, bóng quạ khoang bay vụt qua suối, chui vào kiệu mất dạng, rồi có tiếng hắt ra:
-Con bạc thích chơi món nào? Bất? Tài xỉu? Cò quay? Xóc đĩa? Món nào trước đây?
-Năm món! Mỗi món ba tiếng! Ba ván thôi! Xóc đĩa trước!
-Hồ lì đâu! Đồ nghề! Gã cao mặc áo the "dạ" ran, bưng ra một bộ bát đĩa đặt giữa sập, mở ra trong có bốn đồng "trinh" Khải Định sáng loáng. Gã quơ vạt áo the lau bát đĩa, tiện tay lấy vạt áo phủi lia lịa mặt chiếu, đoạn lui ra chắp tay đứng một góc. Bỗng có tiếng lanh lảnh trong cáng vọng ra:
-Tên hồ lì của ngươi coi như gã cờ bạc bịp! Sao không chơi tiền diêm? Tiếng trong kiệu cười ha hả:
-À! Ngươi tưởng tiền diêm khó "nghe" tiếng bạc sao? Nếu vậy nhà ngươi phải bán vài cơ nghiệp nữa mới chơi nổi với ta! Phải biết dân chơi xóc đĩa huyết loang lổ gần hết vòng, thế thôi. Cũng không mọt vết nứt rạn.
Xem lại bỏ xuống, ngồi uống nước, uống chán, lại xem. Lòng càng lạ lùng thấy mặt khác nhau là nghe được ráo. Kha kha! Cái mặt diêm có dán giấy khi ngã nằm xuống đĩa nó "sền sệt đùng đục" nghe càng sướng tai hơn tiền trinh. Thực ra, dân xóc đĩa bày đặt ra chơi diêm chỉ cốt cho êm ru, sợ lính nhà nước rình bắt. Ôi chao! Xóc đĩa mà lại im ỉm như pháo tịt ngòi, khác nào Bá Nha, Tử Kỳ, Sư Khoáng lấy phải con vợ điếc! Tiền đồng khua rền âm thanh nghe khoái lỗ tai! Coi! Bát đĩa của ta toàn đồ gia bảo, truyền đã năm đời! Nội khắp Đông Dương này, không có "bộ" nào sánh kịp!
Thầy trò Võ Minh Thần nghe Đổ Bác Thần khoe bộ đồ nghề chi bảo, tưởng ít nhất cũng bát vàng chén bạc, mạ kim cương chi đó. Chừng dòm kỹ muốn cười phì vì chỉ là một thứ bát đĩa rất thường mà lại rạn vỡ nham nhở coi như bát đĩa ăn mày. Chừng bằng sắt, gỗ chi đó, tráng sứ ngoài, men sứ đã nứt nẻ, tróc lở lỗ chỗ, lòi cả lần cốt trong. Truyện "Lửa Hận Rừng Xanh " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Bộ bát đĩa này chỉ to bằng bát đĩa ăn cổ, nếu có đặc biệt, là màu men tráng bát đĩa đều chỉ hai màu đen đỏ, chừng tượng trưng cho món chơi đỏ đen. Hai thầy trò nhìn nhau, không dám cười, bỗng nghe tiếng trong cáng hắt ra thé lảnh:
-Bát đĩa hủi! Đồ gia bảo gì coi như chén bát thằng ăn mày! Nhà ngươi vét bao nhiêu cơ nghiệp con bạc, không sắm được món đồ nghề nào dễ coi hơn? Keo bẩn!
Tiếng trong kiệu vọng xuống đầy cao hứng:
-Thị bất tri kỳ vật. Nhà ngươi là hạng hiếu âm ta mới cho chơi bộ đồ nghề quý hóa này. Nếu hạng trọc phú bò sữa ta sẽ để chơi bát vàng đĩa bạc! Phải biết về đời vua Gia Long, hồi triều đình còn lệ xử phạt nặng dân cờ bạc như đời vua Lê Thái Tổ, một lần, ông nội ta mở sòng tại một tỉnh có ông quan tỉnh rất ghét cờ bạc. Ông nội ta đang ngồi xóc cái bằng bộ đồ này, thì ông quan tỉnh kia dẫn lính ập vào êm ru, không ai biết. Và khi nghe tiếng xóc rồi, ông ta thành luôn một con bạc chính tông, ấy chỉ vì... mê đồng tiền xóc bằng bộ đồ nghề này!
Thầy trò Võ Minh Thần nghe Đổ Bác Thần tán tụng mãi "bộ đồ hủi". Hai người không nhịn được cười. Quản Kình ghé tai tiểu chủ vừa định nói chi, bỗng nghe tiếng "cái xóc". Rồi "cạch cạch", chiếc bát động đậy, bất thần nhảy lên khỏi mặt chiếu chừng nửa thước tây, rồi lại úp chụp xuống, như có bàn tay vô hình mở ra "trình làng" nhìn cho tỏ bốn đồng tiền ngửa.
Và lập tức cả bộ bát đĩa lại nhảy lên, lần này chỉ độ hai gang, hơi nghiêng, rồi cứ thế xóc liên hồi. Thầy trò Võ Minh Thần hơi giật lùi, nhìn nhau, ngạc nhiên hết sức, vì bốn đồng trinh xóc trong bát úp thoát ra từng huyết rõ ràng đậm hơn trước, chàng trai vội soi sát ngọn lửa, bỗng nhận ra có điểm khác thường, vùng kêu lên tiếng "à" sửng sốt.
Ngạc cả tiếng đàn cồng xứ Mường hay dùng, tiết tấu nhịp nhàng rộn rã, có hồi lại như chiêng khua, trống gióng, vui tai hết sức! Bát đĩa xóc rền đủ ba hồi, rồi mới từ từ hạ xuống mặt chiếu, dư âm còn thánh thót vang ngân trong tai mãi còn chưa dứt, cái bát xoay nửa vòng. Trong cáng tiếng dị bật lên lanh lảnh:
-A... đàn xóc đĩa! Đàn xóc đĩa! Hay dữ! Ngộ dữ! Nghe vui tai lắm! Xóc thử hồi nữa mau! Quả nhân mê rồi đó!
-Kha kha! Kha kha! Thấy không? Ta đã bảo đồ gia bảo ngũ đại mà! Đồ nghề bát đĩa thần nghe mà khoái chứ? Vậy mới xứng với món "đệ nhất khoái" chứ!
Nhờ bát xoay nửa vòng, lúc đó Võ Minh Thần mới thấy rõ trên mặt bát có cẩn mấy chữ vàng lấp lánh như có cả dạ quang. Bên men đỏ có hàng chữ: "Thiên hạ đệ nhất khoái, hí cuộc tuyệt cùng". Bên men đen có hàng chữ "Thiên hạ đệ nhất hung, gia tài khánh tận".
Vừa đọc nhẩm xong, bát đĩa lại nhảy lên mấy hồi nữa. Lần này âm thanh càng vang vọng giữa đêm rừng khuya, nếu không thấy bát đĩa xóc, người ta có thể tưởng tay nhạc sĩ rừng già nào đang dạo đàn, cũng như trước, cái bát chợt xoay nửa vòng, rồi nằm im.
-Mở thử tiếng chơi!Tiếng trong kiệu vừa vọng xuống, chợt nghe tiếng trầm trồ suýt soa bên tai: "Sấp ba! Nhất định sấp ba!" Võ Minh Thần vội liếc nhìn sang, thấy Quản Kình đã hạ khiên xuống từ khắc nào, mắt nhìn lau láu vào bộ bát đĩa đặt giữa sập, miệng lẩm bẩm, xắn tay áo lia lịa, nhấp nhổm y hệt con bạc khát nước lăm le thò tay mở bát! Thì ra tiếng tiền đồng xóc rền trong bát đã khơi dậy "máu cờ bạc" trong người Quản Kình.
Chàng trai họ Võ thích nhẹ khuỷu tay vào sườn người đồng hành, Quản Kình giật mình ngơ ngác, chợt ngượng, kéo vội khiên lên, nhe răng cười:
-Sòng xóc đĩa... ma! Không người bát đĩa cũng xóc, tiền khua như gẩy đàn! Tiếng này chắc sấp ba!
-Điện lực y mạnh lắm! Phát trảo xóc đĩa vững như cầm tay! Chú hiểu sao tiền phát âm lạ thế không? Bát đĩa này trong rỗng, sáng chế ra từ công phu dùng kim khí, dây vàng dây bạc, ve chai, da trâu... ghép vào lòng bát đĩa, có chia ra mấy bộ cung, mỗi cung nhiều âm, thành một cái "đàn bát", khi xóc, nhân điện ảm vào cũng như người ta đánh đàn cắm điện trời, nên tiếng mới kêu to đến thế! Coi chú có vẻ khoái đánh bạc dữ, chú đánh khá không?
Quản Kình ghé tai chủ:
-Biết đủ thứ! Tổ tôm, tài bàn, xóc đĩa, quay đất, bất, tài xỉu, xì phé... ngón nào cũng được! Nói cậu hai đừng cười, hồi đi lính sang Tây tôi bịp cả tụi quan Tây, tiền vào như nước. Nghề bịp không đứa nào bằng!
-À! Thế ra chú cũng là "vua cờ bịp" một thời! Hay rồi! Vậy mình đỡ lo! Chú nhớ giảng từng món cho tôi nghe! Đang thì thào, bỗng nghe tiếng trong cáng hô: "lẻ". Cái hô "bán lẻ"; cáng hô "lẻ", nhau kiện cáo lôi thôi. Sau Quản Kình được biết đó là cái vòng nhuộm.
Bèn bảo Võ Minh Thần:
-Bọn kim hoàn lắm người ma mãnh vẫn nhuộm vòng trắng biết chơi sao? Cái "cân hồ" mặt được thì hòa, mặt thua cho hồ. Hồ là ta, ta là hồ mà!".
Lại xóc "lẻ", cái hô "bán chẵn". Con bạc nói lớn: "Cân". Chiếc bát bay vụt lên quật đến chát vào tên hồ lì, tưởng vỡ bụng. Tên hồ lì đưa luôn hai tay bắt dính. Sấp hai, Bá Âm thua một tiếng.
Đến tiếng sau, Bá Âm lại thua. Con bạc thét:
-Đổ Bác! Để ta xóc! Nhà ngươi bịp?
-Chớ đổ oan! Đổ Bác Thần nghe tiền sấp, ngửa như... thánh, cần gì phải bịp!
Im, rồi bát đĩa lại nhảy lên, xóc lung tung hai, ba hồi. Khi hạ xuống chiếu, Quản Kình thì thào:
-Cái bát đàn này, nó xóc, nghe dễ hơn Đổ Bác Thần! Mặt có chữ hạ xuống đĩa sào sạo rõ thật! Cái này sấp ba!
Chợt nghe Đổ Bác Thần trong kiệu hô "chẵn". Hồ lì xướng "chẵn đánh", cái hô "cân", xoay nửa vòng bát. Quản Kình ngạc nhiên bảo chủ tiếng này Đổ Bác Thần thua như chơi, bạc sấp ba rõ quá mà, nhưng khi mở bát ra, lại đúng sấp hai. Bá Diện Ma Quân hất tung cái đĩa tiền, hét:
-Ma Đổ Bác đánh bịp! Sao lại sấp hai? Đổ Bác Thần cười ré lên:
-Ngộ dữ chưa? Nhà ngươi xóc cái kia mà! Đã bảo: Thần không chơi bịp đâu! Sao không hỏi mấy đồng tiền?
Bá Âm giận rít lên, cứ hỏi: "sao lại sấp hai", "sao lại chẵn", "tưởng"... Đổ Bác Thần cười ha hả:
-Bất quá tam! Món khác!
-Tài xỉu!Võ Minh Thần chợt bật cười. Bá Âm hét:
-Vòng xanh! Cười gì? Sao lại cười?
Võ điềm nhiên:
-Mỗ cười... sao lại sấp hai! Đáng lẽ sấp ba mới phải!
Có tiếng thở phì rung cả cáng rồi im bặt. Quản Kình vẫn chưa hiểu, cứ ngơ ngác ngó chủ. Võ ghé tai:
-Chú chưa hiểu sao? Tiếng bạc vừa rồi đáng lẽ sấp ba. Đổ Bác Thần thừa biết sấp ba, nhưng y già đòn, đoán Bá Âm sẽ lật ngược nước bạc y đánh, vì Bá Âm biết Đổ Bác là vua cờ bạc, nghe không sai, nên tính bịp Đổ Bác. Bá Âm đinh ninh không sấp hai thì sấp bốn, ngửa tư nên dùng luôn điện công gẩy lật một đồng tiền, nào dè, bạc lại sấp ba, gẩy đồng nào cũng hóa ra chẵn hết.
Quản Kình vỡ lẽ, chịu Đổ Bác ma mãnh. Canh tài xỉu bắt đầu. Quả nhiên Đổ Bác Thần đánh như ma xó, thắng cả ba tiếng bạc. Tiếp theo quay đất, xì phé, tam cúc, Bá Âm đều thua, tuy cũng có vài tiếng được, nhưng điểm số Đổ Bác Thần vẫn trội hơn. Cuối cùng, Bá Âm hét "cò quay". Vì hai con bạc, nên phải chia số, kẻ lấy chẵn, người lấy lẻ. Bá Âm nhận lẻ: một, ba, năm, bảy... hô:
-Vòng xanh, quay tiếng bạc này!
-À phải đó! Đánh bạc định mạng chú mày, chú mày làm cái giùm là phải.
Minh Thần búng vù một nhát chỉ phong. Cần quay tít, bàn cò quay có gài thêm một bộ phận phát tiếng leng keng cho vui tai. Tiếng leng keng chậm dần, từ từ dừng lại số bốn. Tưởng dừng, nào dè lại lừ lừ trôi nhích sang số năm. Nhưng vừa chớm hàng kẻ vạch, chợt dừng lại nhích vào chút, rồi lại trôi, tới vạch lại nhích về bốn. Quản Kình thì thào: Truyện "Lửa Hận Rừng Xanh " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
-Cả hai đang đấu lực ngầm! Cả hai bịp!
-Không! Bá Âm thua, dùng ma thuật. Đổ Bác tự vệ, cuộc lôi, ghìm còquay còn ngụ ý thử lượng sức nhau.
Võ vừa nói xong, bỗng cả bàn cò quay rung động bần bật, rồi "rắc" tiếng khô dòn, cần gỗ gãy làm hai, bắn tung lên cao. Rầm! Cả bàn quay cũng bắn lên theo. Gã hồ lì nhảy vọt lên đỡ lấy trịnh trọng đặt xuống chiếu. Bá Âm vùng rống lên cực kỳ bi phẫn:
-Đổ Bác! Ta thua ngươi rồi! Giờ ngươi được một điều sai ta! Muốn gì nói ngay!
Chỉ có tiếng Đổ Bác cười ha hả, Bá Âm hét:
-Muốn gì? Muốn ta cởi trần không? Hay muốn ta nộp hết cơ nghiệp, quân hầu đầy tớ...?
-Hà hà! Chưa muốn gì cả! Cho ngươi khất đấy! Và hình như vòng xanh đợi ta lâu rồi thì phải?
-Đổ Bác! Vậy ta sẽ trả sau! Vòng xanh! Mong đánh giỏi hơn ta! Bay đâu! Hồi loan!
Tiếng hô trăm giọng vang âm rừng đêm, lính tráng, phường kèn chạy vào, âm thanh Đông Tây kim cổ hòa âm bài "tẩu mã", cáng gấm nhô lên, tàn tán ngả nghiêng, đèn đuốc vật vờ, đoàn nhân mã bỏ đi vùn vụt theo âm điệu bôn hành, thoắt đã chìm hút cuối cánh rừng xa xa... Ánh lửa nhỏ dần trong sương mờ rồi chìm hẳn như đoàn âm binh rút về cõi âm bên kia thế giới. Ai nấy trông theo. Đổ Bác Thần phát cười sằng sặc:
-Con ma trăm giọng định bịp cả Đổ Bác Thần! Ta cứ việc đánh sao cho nó lật ngược, thế là ăn hết! Ta đã được canh bạc to, nó thua liểng xiểng còn bị "tam đại đi ăn mày" đau hơn hoạn! Nào đến lượt chú mày!
Biết không khất nổi, Võ Minh Thần nói lớn:
-Thú thực mỗ đánh bạc dốt lắm, có khi chưa sạch nước. Nhờ cả chú người nhà đây bàn bạc được chứ?
Lập tức có tiếng cười thét vọng sang:
-Ôi chao! Cái mặt chú mày lì như cái phản hàng thịt, mặt vua xì phé thò lò xóc đĩa bầu cua mà! Làm gái mãi! Cờ ngoài bài trong kéo cả làng cả nước bàn bạc, ai cấm? Lạ **** gì nữa, còn hỏi vờ.
Võ đang thắc mắc chẳng rõ chơi cách nào, sực lại nghe tiếng Đổ Bác Thần kêu lớn:
-Bá ngọ Bá Âm bày trò giấu mặt đánh mò như sẩm sờ, chán như cơm nếp nát. Giờ chỉ còn chú mày với tớ, mấy thằng ung dung chễm chệ ngồi chiếu cạp điều chơi mới khoái chứ. Nào! Hạ mã, thượng sàng thượng sập!
Võ thấy hồi hộp lạ, chẳng rõ Đổ Bác Thần minh đặc biệt, học rộng biết nhiều, nên cha con Bạc Khao Lan đều thông minh xuất chúng, nào dè xem mãi cũng không đoán ra kiểu gì, chúa Pi A Ya nhíu mày lẩm bẩm: dọc từ cỗ kiệu ra đến sập, rồi bức rèm kiệu chợt lay động, vén lên, bóng con quạ khoang đen đỏ từ trong đập cánh bay vù ra, lao chúc đầu xuống sập kê giữa suối, nhưng khi tới nơi, chợt con quạ ngóc đầu lên, lẹ làng đáp xuống ngồi chễm chệ trên chiếu cạp điều, đúng dáng con bạc vào chiếu.
Ánh đèn vĩ đại, ánh đuốc hắt sáng rực, soi tỏ mặt mũi, dáng hình, thầy trò Võ đứng cách có mấy sải trông rõ mồn một, lòng càng kinh dị, cứ giương mắt ngó chòng chọc không thôi. Vì đúng hình một con quạ, to bằng người ta, chỉ khác là quạ thường khoang đen trắng, quạ này lại khoang đen đỏ, từ thủa lọt trữ cái vòng có lẽ người sống cùng một thời đại, hay ít nhất cũng cùng biết về một loại chữ tượng hình! Chữ tượng hình này có lẽ không phải loại con "thần ô" hay "ma ô" cũng vậy, gật đầu vẫy cánh gọi léo nhéo tiếng người giọng Kinh:
-Xuống đây! Sao còn đứng giương mắt ếch dòm tớ như cú dòm bệnh vậy?
Vừa gọi vừa vỗ chiếu, thầy trò Võ cứ trố mắt nhìn ngơ ngác, Quản Kình buột miệng kêu:
-Ồ... Sao lại có "ông" quạ to lớn thế này?
Võ thích nhẹ khuỷu tay mãi đến lúc Đổ Bác Thần giục đến lần thứ ba, hai thầy trò mới hoành khiên, nhảy vèo xuống sập. Vừa ngồi xuống sập, chàng trai nói luôn:
-Quả thực bọn mỗ không thể tưởng tượng trên đời này lại có... quạ làm
Đổ Bác Thần nói sõi cả tiếng người như tiên sinh.
Quạ Đổ Bác Thần cười khanh khách:
-Chú mày coi tớ ngộ lắm sao? Kha kha! Làm **** gì có con quạ to như người, có quạ ma! Chú mày thích thấy mặt thật tớ không? Mừng rỡ cả hai gật lia lịa.
Quạ đen hô "ngoảnh mặt đi", hai thầy trò vừa quay đi bỗng nghe "bóp" một tiếng, lật đật xoay mình lại chỉ thấy một khu suối khói um còn đặc hơn cả tạc đạn khói mù, chẳng thấy bóng quạ đâu nữa, khói lên cao dần xóa nhòa cả tàn lọng trốc đầu. Võ Minh Thần hỏi lớn:
-Đổ Bác Thần đâu rồi?
-Tớ vẫn ngồi đây! Kha kha! Chú mày đã xem tụi nó làm xiếc quỷ thuật chưa? Nó nổ một cái pháo, cái lồng không bỗng hóa có con chim bồ câu bên trong, tớ khoái từ hồi còn để chỏm. Nay tớ cũng "nổ" phát cho quạ khoang hóa ta... kha kha...
Khói tan dần, mọi vật hiện ra, thầy trò Võ hơi giật mi mắt, trố dòm, thấy con quạ vĩ đại kia biến đâu mất, trước mặt hai người hiện ra một ông già tóc bạc phơ, mặt mũi hồng hào như người say rượu, tướng phương phi béo tốt coi còn hơn cả Tửu Chúa. Ông ta đầu đội khăn xếp, mặc một cái áo gấm xanh cúc đại đóa, quần ống sớ, đi giày bản giống giày vải Tàu, nhưng đôi giày để bên cạnh. Ông già này ngồi xếp chân bằng tròn, cười rung cả má phính, đưa tay vuốt chòm ria cá chốt vểnh như "ghi đông" xe máy, hai con mắt thì sáng long lanh vẻ tinh nghịch hết sức. Chỉ nhìn qua, cũng có thể đoán sơ được đó là một ông "lão đồng tử" thông minh tuyệt hảo, ma mãnh khác thường mà lại có tính phóng dật hồn nhiên như con nít, bất giác Võ Minh Thần bật kêu khẽ:
-À... Đổ Bác Thần đấy ư? Ồ, tóc đã bạc phơ, da dẻ vẫn hồng hào, thanh niên không ăn đứt! Bác làm cách nào mà vẫn còn phương phi đẹp lão vậy? Đổ Bác Thần vươn tay vỗ đôm đốp vào vai chàng trai, cười ha hả:
-Chẳng làm **** gì cả! Nguyên có món cơm ăn ba bữa, áo mặc cả ngày, bạc đánh quanh năm, không thê tróc tử phọc! Nào! Giờ chú mày chơi món gì được?
Minh Thần đưa mắt nhìn Quản Kình, Quản Kình vừa bảo "xì phé", Đổ Bác Thần đã chụp luôn trong mớ dụng cụ đổ bác ra một bộ xì phé còn mới tinh đặt phịch xuống chiếu.
-Coi! Mới gửi mua tận bên Tây!
Võ Minh Thần cầm cỗ bài "xì" lên xem qua, trao cho Quản Kình, Kình trang mấy cái, lật lên ngắm mặt bài khen trầm trồ:
-Chà! Cụ lớn mua đâu được cỗ bài Tây đẹp thế này? Chưa thấy bài nào in rõ bằng! Phải cụ lớn "thửa"?
Đổ Bác Thần cười ha hả:
-À, anh này nói một câu biết tay chơi có hạng! Giống bài tây này là phải "thửa" bên Tây chớ còn gì! Sao biết? Này coi tớ có cả chục cỗ mới tinh.
Miệng nói tay quơ mấy cỗ bài trao hai người xem. Quản Kình lật qua lại ngắm, anh lễ phép đáp:
-Bẩm! Coi cái mặt ngoài biết ngay! In chéo đỏ đen thế này bài in bán làm gì có! Bẩm, mặt nó nhẵn không hoa không ô kẻ, coi biết ngay cụ lớn là bậc chơi phân minh cao thấp đường hoàng, chứ cụ lớn còn lạ gì dân bịp cao thường cứ dòm mặt hoa ngoài là biết mặt trong con nào rồi!
Vừa nói y vừa trang cái "xoạc", để trả, Đổ Bác Thần mặt mày cao hứng nói vang:
-Đúng! Đúng! Chính tớ thấy cờ bịp hay chơi xấu thói vậy, tớ sợ thiên hạ có đứa tưởng Đổ Bác Thần cũng giỏi cái khoản đó, tớ phải thửa có kỹ. À mà sao anh này lại gọi tớ là cụ lớn? Nghe lạ dữ à? Ai lại gọi thần là cụ lớn bao giờ? Cái này anh mày hỏng!
Võ Minh Thần lễ phép bảo:
-Dạ chú Quản đây quen mồm đó! Xưa nay, người ta vẫn gọi thế để tỏ lòng kính trọng, chẳng hạn như quan lớn tuần tranh đó.
Đổ Bác Thần thích chí cười sằng sặc, vỗ đốp vai Quản Kình hét:
-Phải! Phải! Chí lý! Vậy tớ hỏng! Anh này ăn nói có văn tự lắm! Phải! Phải! "Quan lớn tuần tranh", quan lớn là quý lắm! Quan công sứ, quan thống sứ, toàn quyền to hơn vua, quan dưới âm thì có quan ôn... ờ! Vậy mà tớ cứ tưởng quan là nhỏ, quan huyện, quan phán, hai ả đào cũng là quan... viên. Nếu vậy cụ lớn lại còn to hơn quý hơn! Kha kha! Bay đâu! Bảo tụi nó từ giờ kêu tao là cụ lớn nghe. Cụ lớn Thần à! Nghe kêu dữ!
Quân hầu đầy tớ dạ ran, gã hồ lì chắp tay ngang mặt như quan tế đình:
-Bẩm... thỉnh cụ lớn thần chủ khai bài!
Đổ Bác Thần cầm mấy cỗ bài xếp vào góc sập, đoạn cầm một cỗ trang lia lịa, úp vào đĩa, bảo:
-Nào, tiền khách hậu chủ! Võ Minh Thần bình sinh chẳng biết đánh xì phé là cái quái gì, nay mới nghe Quản Kình giảng qua, biết lõm bõm "xì tẩy đầm", cũng cứ thò tay rút đại một cây đặt ngửa xuống chiếu, cây "xất" cây tẩy, lại cây "xất", cây thứ ba con
"bạc", thứ tư con sập, bên Đổ Bác Thần bài đã đôi tây, còn "xì" lấy "xì" nốt, Đổ Bác Thần "phe" luôn, Quản Kình ngạc nhiên:
-Bài cụ lớn diện đẹp quá sao lại "phe"?
-Kha kha! Anh mày còn lạ gì nữa! Nghề xì phé, thường mất nghiệp vì các ván bài diện đẹp như vậy đó! À tố vào gặp thằng tháu cáy, rút bừa được luôn con "xất", khà khà, cây "xất" là bỏ mẹ thiên hạ rồi!
Tuy nói vậy, nhưng khi Quản Kình xui chủ tố, ông ta lại tố liền.
-Chú mày có giỏi chơi độc ván này?
Võ Minh Thần gật đại, Quản Kình rút giúp, quả nhiên rút trúng con "xất"! Đổ Bác Thần rút con "sập" ông ta cười khà:
-Thấy chưa? Tớ nói đúng chưa? Tớ bảo như thần bảo mà! Chú mày tẩy
"xất"! Hết "láng" rồi dám vay vào món khác không?
Lạnh lùng, Quản Kình bảo:
-Bài cụ lớn lấy gì cũng chỉ có hai đôi lưỡng phé ăn sao được ba con? Đổ Bác Thần dòm mặt thầy trò Võ, sắc mặt hồn nhiên ngờ nghệch của Võ khác hẳn với bản mặt lạnh lùng cương nghị cố hữu, khiến lão đâm khó hiểu, nghĩ thầm:
-Chà! Chà! Thằng này vua xì phé có khác! Mặt thật cứ như đếm, hỉ nộbất xuất hỉ lạc bất phát, ghê chưa! Nhưng cái mặt thằng tùy tòng hắn lạnh như tiền! Khà khà! Cái mặt tháu cáy! Ông là Đổ Bác Thần lại bị tháu cáy, có mà loạn!
Lật lên, tẩy "xất", lão thua. Ấn định chỉ chơi năm canh, mỗi canh ba ván, vậy là thầy trò Võ được luôn hai canh, chỉ còn ba. Đổ Bác Thần thét:
-Được rồi! Tao đã biết là vua xì phé, thua cũng đỡ đau! Món khác! Gì nào?
-Quay đất! Hồ lì dẹp bài tây, bưng mâm "quay đất" ra, nhưng đến quay đất, chẳng biết búng sấp, ngửa ra sao, Đổ Bác Thần ba canh chỉ ăn một. Bèn quay ra
-Công tử muốn đi lão mỗ chẳng dám giữ, nhưng có lẽ công tử nên xét lại trước khi tìm cừu. Về võ công, điện công, khinh công, bắn súng, cưỡi ngựa, trúng, không ai chịu chơi. Giằng co mãi, Đổ Bác Thần dòm quanh chọn đồ nghề khác, Võ Minh Thần buột miệng:
-Đã vậy sao không đánh cờ? Đánh cờ mới đúng cao thấp!
Quản Kình thuộc tay cờ thấp, vì xưa y chỉ thích chơi đỏ đen, nghe chủ nói, lật đật gạt ngang:
-Đánh cờ không có đỏ đen, đâu phải đánh bạc? Bạc có cả đỏ đen cao thấp!
Nhưng Đổ Bác Thần đã cười thét gật lia:
-Được đó! Cờ mà lại hay đấy! Sao không được? Không phải môn, sao gọi cờ bạc? Cờ cũng là bạc, bạc là cờ, canh bạc này thực ra là đánh cuộc, đâu phải ăn tiền thưởng. Vậy là cờ cuộc, cuộc cờ... Kha kha! Hay dữ à! Hồ lì! Đem bàn cờ tướng ra đây!
Quản Kình hoảng nhìn chủ, đinh ninh Võ là hạng "chưa sạch nước cản", nhưng y không ngờ về môn này, Võ lại là tay thượng thặng, có thể nói là thiên tài. Xưa nay theo hầu tôn sư, hồi mới lên năm, lên bảy, Võ xem thầy chơi cờ tướng, đã phát lộ kỳ tài, tôn sư là tay đánh cờ tuyệt giỏi, không hẳn ăn đứt Võ. Thấy Kình lo, Võ trấn an:
-Để tôi hầu lão tiên sinh vài nước, không sao! Có thua tiên sinh cũng được! Tôi cũng biết vài thế!
Mãi đến khi "ra quân", Quản Kình mới hơi yên trí. Đi hơn chục nước mới hay tiểu chủ là tay cao cờ. Đổ Bác Thần đánh rất hay, đi toàn nước hóc hiểm, Võ vẫn gỡ như không. Chừng đến nước thứ mười lăm, mười bảy thì Võ đã đưa ông ta vào thế bí.
Thêm hai nước nữa, lão hết nước đi, đành chịu thua. Sang ván thứ hai lại thua nữa. Võ Minh Thần liếc dòm, thấy mặt Đổ Bác Thần đỏ gay như người say rượu, hai con mắt long sòng sọc, lão đang ngồi xếp chân bằng tròn vụt ngồi nhỏm lên "hừ" một tiếng kèm theo hơi thở phì dao, làm bắn cả vào lòng Võ, Quản Kình.
Lão lắc lắc cái đầu, nhổm người, thò tay mặt nhặt con cờ, tay trái thọc lên đầu gãi sồn sột, trễ ngược cả cái khăn xếp về đằng gáy, và đưa tay vuốt soạt bộ ria cá chốt, vẩy lia lịa. Mãi khắc đó, Võ mới để ý thấy mồ hôi lão chảy ròng ròng, mặc dầu lúc đó đã canh tư từ lâu, đêm rừng lạnh ngắt! Và chàng trai lại càng chột dạ thấy tay trái lão buông ra một mớ ria bạc như cước.
-Tức nước cờ! Ông ta tức nước cờ. Ông ta là Thần Đổ Bác mà nãy thua mấy canh liền, vẫn giữ được vẻ ung dung phong lưu tiêu sái không lộ vẻ giận dữ vì thua mình là đứa vô danh hậu sinh. Mà giờ mới thua hai ván cờ coi đã cay cú ra mặt. Đến vã mồ hôi hột, vuốt ria mà vặt cả ria không hay. Lão tức nước cờ dữ rồi! Nguy lắm! Xưa nay trò thua cờ dẫu không mất tiền cũng thường tức khí bằng mấy thua bạc, gây án mạng như chơi! Mình phải thầy trò Võ ra đi. Dự tiệc tiễn hành xong, tối đó hai thầy trò Võ đi ngủ sớm, lấy sức viễn hành. Rượu tiễn say, cả hai vừa đặt mình trùm chăn đã ngủ như chết, mặc bên ngoài gió lạnh sương sa
|