Skip to content
You are here: Home THƯ GIÃN VĂN HỌC Lửa hận Rừng xanh - Hồi 21

Lửa hận Rừng xanh - Hồi 21

PDF. In Email


Bắc Tiếu Xuất Đầu Quần Ma Tụ Hội

Võ Minh Thần bàn với hai nàng xuyên rừng vượt lên vùng núi Liễu Đình

Cờ Đen cũ, và theo đường cũ lên ngọn có động Thủy Tôn, lên hang Bạch viên, rồi mới hạ sơn theo lối trước! Vừa lần đi, ba người vừa thận trọng phát điện công rà khắp bờ bụi tàn cây thấy gì khả nghi mới cho chim thư bay lên thám sát. Len lỏi tới khu Nam rừng, vẫn chỉ thấy im lìm kỳ dị. Võ Minh Thần dùng tay trái rà lên một tàn cây rậm sôi sục cùng Minh Thần trút vội súng đạn hành trang mặc cả giáp trụ phóng vụt xuống sông. Đàng kia quân ma cũng có nhiều bóng lao xuống.

Bọn Đông Tửu, Nhưng nó ở chỗ khác, cho dơi canh chừng! Coi chừng! Hai nàng gật đầu. Được một quãng nữa, bỗng có tiếng vỗ cánh phành phạch trên cao, một bóng dơi dơi bay sát tàn cây. Cứ thế, thỉnh thoảng lại gặp một con, khi trên sườn núi lại gặp chèo bẻo, diều hâu, quạ, cắt bay xà sườn núi. Như thám sát tìm tòi. Ba người dè mặt, chỉ nương bóng tối lướt đi. Cuộc đăng sơn that vất vả, lên tới khu đỉnh hang "khô lâu" đã thấy beo đen cọp vằn trong kẹt đá nhảy ra đón. Vì phải vượt đi cà kheo, Đông Âm Bá Diện có cả bọn Tửu Chúa theo phò. Bọn này dùng thuật kinh phù lướt ra giữa sông mới lặn xuống còn Đông Âm cùng một, hai kẻ lạ mặt vách đá im ỉm dương thành, chàng thử bằng những mảnh gỗ ống luồng... lập lờ xuôi giòng nhưng họ chỉ có ý kìm hãm nhau, đợi cơ hội, không đánh nhau vội.

Riêng Giao Long Chúa lặn biến chẳng thấy dạng cặp vượn đâu. Mãi khi đó mới biết chắc chắn Bạch viên còn ẩn nấp dưới rừng hoặc đã thoát chạy xa. Võ Minh Thần bèn tức tốc xuống núi, lần về chỗ đóng quân, vừa đúng lúc trăng lên ngọn núi Tay, tính ra vượt mấy cánh rừng, lên ngọn Phi Mã Ác, sục mấy khu đỉnh, rồi lại xuống núi, khoảng thời gian chỉ độ sáu giờ, thật là chuyện hãn hữu phi thường, chính Võ không ngờ nổi. Lúc đó mới hay sức mình đã tăng gấp đôi, nhờ được tắm gội khí ngũ hành trong "khẩu địa môn". Bạc Khao Lan, Giao Long Nữ, thầy mo mụ ké lố nhố trên sông dưới nước. Nửa giờ trôi qua. Thỉnh thoảng lại một cái đầu nhô lên, hụp xuống, chuyển dọc theo chỗ vòng chìm trong khoảng sáu sải. Mặt bỏ đi, cũng chưa ai thấy mặt! Bàn tính giây khắc, Võ Minh Thần bèn trèo lên ghềnh núi cao, đưa họng súng lên miệng thổi một tràng ma rất xa. Đông Tửu quan sát, khẽ bảo mọi người:

- Chà! Thuồng luồng tinh quỷ quyệt vô cùng! Sóng cuộn xa đánh lạc hướng địch thủ đó? Nhưng chắc Ngót giờ sau, mờ thấy hai người chạy về lớn tít hạ nguồn rồi ba cột nước lớn nhỏ vọt lên, cách nhau chín, mười sải. Nước tóe tràn dưới nắng hiện rõ đầu Giao Long Chúa đang quần thảo với chịu xuất đầu chỉ đánh đỡ vài đường rồi rút biến. Đông Tửu lại cho biết: cả hai đã thử sục mấy nơi, sau đi về hướng sông Gầm nhánh thấy nhiều dấu khả nghi có cuộc "săn đuổi câm" về phía đó hai người định tiếp tục cuộc sục dần. Nhưng nghe tiếng hiệu, phải về ngay.

Bạc Khao Lan thỉnh tất cả vào lều uống trà đoạn bàn kế đối phó. Hai nàng cùng Minh Thần, Đông Tửu muốn xua quân đi ngay, nhưng Nam Khấp bảo:

- Nếu Bạch viên ẩn nấp hướng đó, chưa dễ gì bị bắt! Khong ai có thể đu cây,vượt núi nhanh bằng vượn. Vả lại có nhiều bọn giành giật, tất chúng phải hạ nhau tranh đoạt vòng quý! Ta cứ để sáng ra tay. Sáng dễ nhận bạn thù, định hướng, định thế trận, nếu Bạch viên nấp kín có thể nhận ra ta, lợi hơn! Có điều Khấp này lo nhất chúng ta đã bị theo dõi rất kín đáo, nên mới có cuộc tập trung kỳ lạ nơi đây! Vậy càng nên thận trọng biết đâu chẳng có cả Ma Vương Tây Sắc, Giao Long náu hình?

Mọi người cho là phải, bèn chia phiên đi nghỉ cho lại sức. Đêm trường trăng sương quạnh quẽ nẻo sông Gầm xa xôi vẫn im lìm như cõi chết.

Sớm mai, khoảng năm giờ sáng, Bạc Khao Lan đã dậy truyền bộ hạ nấu ăn xong xuôi, tất cả no nê, nai nịt gọn ghẽ, giáp sắt mặc vào, nhổ trại lên đường, trời vừa tảng sáng. vòng rớt. Khắc khoải, nghẹt thở! Trong khi đó dưới lòng sông sâu thẳm chàng trai trẻ Võ Minh Thần và cô gái

Giao Long Nữ mỗi người một phía đang lặn sát đáy nước tìm vòng. Vừa rồi cả ba đều thấy bóng hào quang lập gọng kìm, càn khắp rừng già, khua cồng giục chó, lùa reo vang dậy như một cuộc săn tập thường diễn trên sơn cước.

Hùm beo chồn cáo hươu nai hoảng hồn chạy tán lọan, hồng cẩu quẩy toàn thú tinh luyện, dẫn quân rừng sục xạo từng hốc cây bụi cỏ, tưởng một con chuột không chạy thoát.

Nhưng lạ thay! Đêm qua rõ có kẻ rình rập. Sáng nay rừng già tuyệt không quai nhân quái điểu.

Vào khoảng hơn chín giờ đã khá xa vùng trung tâm Phi Mã Ác, vừa vọt qua hẻm tới một vùng đồi núi khá rộng, bỗng nghe nẻo trước có nhiều tiếng cồng khua, quân hò chó sủa, thú gầm rống như có một cuộc săn càn rừng vĩ đại.

Võ Minh Thần lấy làm lạ vội gò cương nghe ngóng, thấy tiếng "động rừng" nổi khắp mọi phía, không riêng phía nào. Chàng bèn ra hiệu cho quân, thú giữ im vùi tung tích tiến lên, cả năm người vọt đi trước, phóng thốc vào "vùng náo lọan". Truyện "Lửa Hận Rừng Xanh " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Bỗng gặp một con đường liền cỏ mọc lưa thưa chạy xuyên sơn, năm người bắt luôn vào đường mòn đi miết. Nhưng khi tới khu có nhiều tiếng huyên náo, thì tất cả đã chuyển dịch sang khu rưng khác, nhìn dưới cỏ thấy đầy dấu chân thú. Bèn

hướng về phía trước phóng nhanh, chừng vài dặm quanh co lại thấy dấu chân ngựa không bịt móng. Võ Minh Thần dột lòng trước cho vòng bắn lên, và chàng lướt theo hướng sáng.

Thình lình Giao Long Nữ từ đâu lao tới ngang hông Giao Long Chúa, tuy đã được căn dặn kỹ cô gái thấy đầy dấu ba nhầu nát cỏ, coi như dùi đóng.

- Dấu này là dấu người đi kheo? Xưa nay chỉ có Hấp Tinh Quỷ Nương hay đi kheo, nhưng sao lại nhiều bị đánh cả điện công lẫn búa chém vòng vào mắt nên phải quay mình lại tránh đỡ. Võ Minh Thần thừa cơ đạp nước vọt xé lên theo ánh hào quang. Giao Long Chúa rắn bò trườn. Bọn nào đây? Truyện "Lửa Hận Rừng Xanh " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Đang bàn luận, bỗng nghe tiếng thanh la, cồng đồng, lại vớt nước tay, đẩy mạnh về hướng vòng vừa vọt, quơ vút trảo kình nên chiếc vòng bắn vọt khỏi mặt nước. Võ lượng được hướng vòng lạng đi, phóng chuyển ánh hào quang tắt biến, đồng thời Giao Long Chúa đánh lên một phát trảo kình. Võ xoay nghiêng mình tránh thoát, đường kình khí đâm "véo" bên sườn như giáo phóng. im lìm, bỗng nghe văng vẳng liền mấy tràng vượn hú véo von, tiếng chuyển lê thê khắp mấy nẻo sơn lâm xa tít, nước, chàng trai đảo mắt nhìn thấy ánh hào quang đang rớt từ trên cao ba thước xuống cách chàng hai sải.

Tuy đã vận điện công, Võ cả mừng quài chụp rượt theo bức bách! chàng đã giật bạch chiếc vòng quý bám vào lòng bàn tay!

Có tiếng kêu lanh lảnh đâu đây, đúng lúc đó Võ chợt thấy, năm, bảy mảnh gỗ, cành cây trôi quét liền!

Bạc Khao Lan, Giao Long Nữ y lời nổi tù và xua binh tiến như vũ bão cùng bọn Minh Thần dẫn ba con hồng cầu quẩy tinh khôn phóng thẳng về hướng vượn hú.

Được ba dặm, bỗng nghe hai bên, súng nổ chát chúa, sói tru lê thê, đạn "chíu chíu" vào các tàn cây.

Biết hai nàng đã ngộ địch, bọn Minh Thần cứ phi như gió cuốn giây phút đã bỏ khu chiến lại xế sau. Ngựa tới vùng đồi núi phong quang thung lũng xanh mở rộng, ba người theo đường mòn vọt lên! Ngọn đồi khá cao, nhìn về đằng trước, xa xa đã thấy ẩn hiện mái nhà sàn.

- A! Bọn ta đang tiến vào miệt Tỉnh Túc Cao Bằng, vùng này có mỏ than, mỏ vàng, khí hậu rất tốt! Nếu Bạch viên bị đuổi chạy miết về Tỉnh Túc dễ nguy lắm! Lính khổ xanh thấy cũng bắn như chơi!

Nam Khấp vừa dứt lời cả ba dừng ngựa nhìn xuống thung lũng thấy bốn bề vắng lặng khác thường, bỗng lại nghe tiếng vượn hú trên trái đồi xế hữu thung lũng trước mặt, Võ Minh Thần bèn thử hú một tràng tiếng vượn lập tức có tiếng vượn đáp lại.

- Bạch viên nấp đồi kia! Chắc bị vây! Truyện "Lửa Hận Rừng Xanh " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Sực nghe tiếng hét bên tả:

- Vượn anh em ra săn từ chiều qua Tả ngạn! Dị thú! Tả ngạn! Hiểu ý, Giao Long Nữ vội hô dị thú tới, cùng lao sang bờ bên kia sông không ai buồn để ý tới nàng, tất cả đang nhắm cả về phía càn. Phía hữu có tiếng quát, tiến lại theo hai ba chỗ nữa đều có người lên tiếng, chứng tỏ vượn mớ củi gỗ dài hơn hai gang từ đâu bay tới rớt noi lềnh bềnh chếch trước mặt. Đoán tiếng Bạc Khao Lan, Võ lập tức quăng mình theo, Giao Long Chúa không vừa ré lên, bất thần quân ma cũng hò vang dậy, ào ào xốc tới gốc cây có vượn, Võ Minh Thần phóng thẳng lại chỗ Giao Long Chúa, Nam Khấp, Đông Tửu vốn biết thuồng luồng tinh lợi hại ghê người, vội xẹt hai chân bảo vệ. Tình thế thật vô cùng nguy hiểm chết như chơi, vì quân ma ai cũng có súng, tuy có mặc giáp, nhưng vẫn có những cho hở, trong lúc tất cả bắn xả như thí mạng đoạt bảo vật, chỉ một tràng súng nổ là đạn khạc tứ tung khó ai nắm chắc được vận mạng mình.

Bọn Minh Thần kéo sụp mũ trụ, nhưng mới tiến được vài mươi bộ, thì quân ma xẹt tới gần gốc cây hơn! Nhưng vẫn không ai nổ súng. Bỗng nghe Giao Long Chúa cười hú:

- Chúa Thủy Thần đem về đây! Lời vừa dứt đã thấy lớp huyết khí to trùm đúng vụt lúc quân ma nhất loạt nhảy vọt lên thân cây có vượn, bỗng nghe đến "rắc rầm" mấy tiếng lớn, cây kia ngã gục như bị đốn gốc. Bọn Võ Minh Thần lúc đó còn cách đến bốn chục sải cả ba hơi dột lòng ngước trông lên, thấy cả tàn cây bị hất tung cả xuống sông và giữa tàn cây xanh bị ném xuống sông có bóng hai con vượn trắng quăng vút mình sang cây bên, vầng huyết khí bỗng cất vọt lên và dám từ chối đâu Tài xế nói.

- Không phải đi ăn không thôi đâu. Sau đó... sau đó. hai đứa mướn... phòng, và làm như chị Thúy Nga làm với chú.

Xe đang chạy bỗng dừng lại cứng ngắt. phía trên? Chàng cứ lao thẳng. Bỗng thấy đá ngầm nhấp nhô, chàng bèn ẩn sau ghềnh đá trồi lên, nhìn quanh. Sông Gầm khúc này vắng vẻ, bên bờ rừng núi xanh kình phong loang loáng sát khí chờn vờn, một khu khá rộng như có phong ba sấm động, chớp lòe, tiếp liền có nhiều tiếng kêu rú lê thê. Bọn Minh Thần khựng dưới đất trông lên, thay nhiều bóng bắn tung, sa xuống đất, nhiều bóng về tứ tán, bỗng lại nghe tiếng súng nổ đì đẹt, bọn Minh Thần vật luôn mình xuống, nhắm vầng huyết khí bắn nhầu. Thoáng có bóng cú mèo rẹt trên cành cây rắc cành lớn gẫy bẻ tung xuống sông, tiếng hét lê thê trong nắng có bóng Tiểu Sát Tinh Bắc Tiếu từ phía vầng huyết Giao Long Chúa đang phóng theo như tên bắn, tiếng nó tru rởn ốc.

Bỗng lại thấy tiếng hú lanh lảnh vang lừng, từ sau lưng dị thú hình long mã vọt lên, bắn vọt có Giao Long Nữ.

- A! Trời! Em lo quá! Chỉ sợ anh bị kìm hãm, không theo vòng!

- Đây rồi! Trong bọc cả ba chiếc! Trời giúp chúng mình. Phía này!... Ngồi thất thanh! Tất cả Dị thú "cao đầu phóng phí" phi như lốc cuốn vào vùng có dân cư, để lại phía sau một vệt nước rỏ ướt sũng mat cỏ. Tiếng rống của Giao Long Chúa xa dần. hào quang vút đi, cao vọi chếch vát, ra tít giữa sông và cứ thế quay tít xoe xóe hạ dần, rơi tõm xuống nước, chìm mất dạng!

- Ôi chao! Vòng quý chìm đáy nước còn đâu! Bọn quân ma kêu rống, đổ xô nhau chạy ra bờ sông có kẻ thọ thương ôm ngực hộc máu còn cố lết, đến vút một cái, vầng huyết khí đã bắn vọt qua tàn cây, lao

"bõm" xuống đất mất hútị thú "nuốt đường" không sức nào

đuổi kịp. Mắt sáng long lanh, Giao Long Nữ ghé sát cằm vào vai Minh Thần, thỏ thẻ:

- Anh! Giờ mình đi đâu nhỉ?

- Ơ! Cô này! Mới đã quên! Cao Bằng!