Skip to content
You are here: Home THƯ GIÃN VĂN HỌC Lửa hận Rừng xanh - Hồi 10

Lửa hận Rừng xanh - Hồi 10

PDF. In Email

Minh Thần cũng cho là lạ, nhân vui chuyện bèn buột miệng hỏi về tâm sự của bà, bà mỉm cười khoan dung, kể cho hai người nghe chuyện cũ, mới hay mối duyên lai của bà chúa ngàn với Thần xạ vô địch tướng thật huyền kỳ, không kém thần thoại.

Nguyên phu thân nàng cùng tôn sư tướng Thần xạ là một gia môn chính phái. Tôn sư Thần xạ phiêu bạt xuống tận miền Nam Băng Dương, tình cờ hải thuyền bị cuốn vào một dòng thủy lưu giữa vùng biển đầy băng nổi không tàu nào qua đươc.

Luồng thủy lưu đưa hải thuyền tới một hòn đảo lạ, giữa đảo là một miền bốn mùa xuân, cây cỏ xanh tươi mơn mởn, khí hậu tốt lành, sống rất lâu. Tôn sư cùng đoàn thám hiểm gọi nơi đó là đảo Thần Tiên, bèn định cư tai đây. Sau lại khám phá ra một luồng thủy lưu đổ qua Băng Dương ra Đại Dương, tôn sư bèn xây dựng Không hề biết làm khách, Xích Quỷ keo ùa lại, tiếp tục ăn uống như long cuốn thủy. Vừa ăn vừa nhảy múa ca hát líu lo, chừng lâu lắm mới được bữa tiệc tài tới đây không ai muốn rời nữa, cứ thế mở mang dần cuộc sống, mọc lên Thần Tiên đảo thành một thế giới ngũ đại châu thu hẹp, với nhịp sống thần tiên, và tôn sư thành đảo chúa đảo Thần Tiên miền Nam cực địa cầu. Truyện "Lửa Hận Rừng Xanh " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Trong khi đó phụ thân Giáng Tiên đi chu du thiên hạ, rồi về khám phá ra động Thanh Âm đầy hoa thủy tiên, với kỳ hoa dị thảo, khí hậu mát mẻ quanh năm như mùa xuân. Ông bèn ẩn cư chốn này, quy tụ các sắc dân Thổ Mán, chẳng bao lâu thành một động phủ lạ, động Thanh Âm có tên Thủy Tiên cung miền "Phượng Hoàng dinh" với những mái nhà treo trên mây. Sinh thời, ngoài tài văn võ tuyệt học bí thuật, ông còn là bậc nho y lý số rất giỏi toán dịch, chiêm tinh như thần. Ngày sinh Giáng Tiên, ông lên ngọn núi xem sao, tính cả toán dịch, đã biết rõ người chồng của con gái là ai.

Nên mới vẽ mấy bức tranh để lại, treo đầu giường Giáng Tiên, bức chính vẽ miền Thủy Tiên cung, nhà treo, hoa nở, có một chàng tướng núi ngang tàng nằm mọp trên lưng ngựa bờm sư tử lạc tới động phủ, ngày... tháng... năm rõ ràng.

Trước khi chết, ông chỉ bức tranh tướng núi nằm lưng ngựa, cho biết đó là chồng Giáng Tiên.

Tranh còn kèm một bức hình bán thân họa khuôn diện một chàng trai uy võ. Giáng Tiên ngồi đợi duyên lại. Quả nhiên đúng ngày, đúng tháng, năm đó, năm nàng vừa hai mươi theo đúng lời ghi chú, có một tướng núi đeo sung, lạc tới động phủ: Ngựa bờm sư tử, cặp súng trễ sườn, vai dắt gươm, quần áo chàm, mặt mày giống hệt người trong tranh vẽ. Đó chính là Thần xạ vô địch cưỡi con Hắc Phong Câu, bị phục kích, chạy lạc tới. Giáng Tiên chạy chữa cho "người

chồng tiền định". Lúc chàng tỉnh, nàng trỏ tranh vẽ hai mươi năm xưa cho hay tự sự bàng hoàng. Thần xạ cùng Giáng Tiên đính hôn, nhưng đính ước xong chàng lại phải ra đi. Nào hay đường đời xoay chuyển, nàng hi sinh cho phu quân kết duyên cùng Trần Phượng Kiều để trả thù hai họ, còn nàng lẻ loi chiếc bóng sống nơi động thẳm với hình ảnh "người chồng chưa bao giờ cưới" đếm từng mùa lá rụng thâm sơn/

- Chắc em lạ tại sao ta sống được? Đó là vì em chưa yêu! Nếu yêu tuyệt vời em sẽ rõ tình yêu tuyệt

- Nhớ! Dọc hàng một kia, bắt đầu vào thế chiến Liên Hoàn. Ngũ Quỷ vây quanh địch thủ theo hình ngũ giác một, hai, ba, bốn, năm. Đứa bé số một, nữ ánh lửa tình thiêng liêng đó không đủ sưởi ấm lòng ta sao? Đó mới thực là tình yêu thuần thành.

Võ Minh Thần chỉ còn biết cúi đầu kính cẩn cảm phục tấm lòng thanh cao của nữ chúa ngàn, nhưng chàng trai tự nhiên khẽ thở dài nghĩ thầm:

- Duyên lai kỳ dị, đẹp như tình sử dệt bằng hoa gấm! Nhưng dẫu sao đoàn tụ vẫn hơn, sống cô độc với mối vọng tình sao cho khỏi lạnh lùng mang mang. Như mình đây, mang di hài, hình bóng mẹ trên vai, trong lòng, sao bằng nếu được thấy mặt, nghe giọng nói, được hầu hạ sớm khuya...

Tuy nghĩ vậy, nhưng Võ chẳng dám hé môi gợi sầu cho bà chúa. Tiệc tan, hai thầy trò về nghỉ. Tối đó lại được mời dự tiệc với hang động, bà chúa cho tổ chức dạ hội mừng khách phương xa, có cả rượu cần, ca hát. Trong tiệc, các nam, nữ tướng Thanh Âm thay nhau chúc mừng thượng khách, tình thật thắm thiết, khác hẳn lúc đầu, Sơn Đầu, Hồng Thần như chỉ muốn nuốt tươi kẻ lạ. Minh Thần, Quản Kình từng giao tiếp với dân rừng nên cũng không lấy làm lạ. Nếu nghi ngờ, coi ai là địch, dân thâm sơn thường xử rất dữ, nhưng khi coi là bạn, khách lại hết lòng quý mến, không tiếc thứ chi, kể cả dám đem sinh mạng ra giúp khách. Các sắc dân Thanh Âm vốn tôn sùng bà Chúa Ngàn như thần linh, xưa nay lại het sức tôn kính vị chúa Mười Vạn Núi Vân Nam, giờ biết hai khách lạ được chúa núi coi như thân thích nên ai nấy đều một dạ tin yêu. Nhờ vậy, hai thầy trò cũng thấy lòng ấm lại sau những ngày lận đận gian lao khắp mấy rưng già hoang liêu đầy bất trắc. Gần nửa đêm, dạ hội mới tan, Võ Minh Thần, Quản Kình cưỡi cọp theo Giáng Tiên chúa ngàn, Peng Lang nữ tướng Thổ, Theng Phai nữ tướng Hồng Thần cùng đám bộ tướng về khu Phượng Hoàng dinh. Gio rừng khuya lạnh ngắt. Vừa tới ngang khu nhà khách, thình lình nghe có tiếng quát tháo lanh lảnh lẫn tiếng thú dữ gầm gừ, lẫn cả tiếng binh khí quật chan chát.

Vẳng rõ tiếng cô gái quỷ, Minh Thần không khỏi thất kinh kêu lên:

- Trời, cô ta đã tỉnh... đang làm dữ. Đoàn người thú vọt vào khu nhà khách. Giáng Tiên, Peng Lang, Minh Thần đi trước. Quả nhiên vừa tới cổng sàn treo dòm vào, đã thấy cô gái quỷ cầm cây búa đang quần thảo với mấy nàng sơn nữ, trong nhà ngoài hiên lố nhố gái Hồng Thần, Thổ, Nhắng. Thì ra thuốc trị thương của bà chúa Thanh Âm vô cùng thần hiệu, vết thương đang ngậm miệng không còn đau nhức mấy, bà Chúa lại dùng thủ thuật, linh đơn điều trị trong khi nàng ngủ tựa lối chữa của Lãn Ông tái thế. Bất ngờ cô gái đã choàng tỉnh, sưc nhớ chuyện ngộ nạn, thấy gái Hồng Thần, Thổ, Nhắng, chụp búa chém liền, phá chạy. Bọn sơn nữ phải ùa vây cản lại, giải thích, nhưng nàng ta không tin, đang quần thảo thì mụ Mán Tiền chạy tới. Bọn đàn bà rừng này toan tay giỏi võ nhưng không cự nổi cô gái quỷ, nàng ta chém nhầu một búa, nhảy vọt qua cửa sổ trông ra sân, con beo lướt tới, nàng

ta thót lên lưng, mấy con thú trấn quanh khu này cũng phóng tới gầm gừ. Võ Minh Thần thấy thế toan tạt vào can, nhưng Giáng Tiên đã ngăn lại:

- À cô em này có căn lắm! Thương tích chưa lành đã xông xáo mạnh dữ, có lẽ trong mình nàng điện khí súc tích khác người nên tỉnh sớm hơn dự tính.

Minh Thần chỉ lo xảy chuyện chẳng lành, nhưng Giáng Tiên cứ đứng cổng nhìn vào. Bỗng "chát chát", liền hai nàng sơn nữ bị cô gái quật bay dao quắm. Cô gái múa tít cây búa, nhảy vọt qua đầu một con cọp vằn, lao vụt ra cổng nhanh như tên bắn. Sực thấy bóng người lố nhố chặn lối, cô gái hết lên một tiếng, giục beo phóng thốc tới, chém vèo búa vào đầu Giáng Tiên. Minh Thần đứng xế sau khuất cành xòa giật mình la lên "khoan" dợm xốc thú xông lên cản.

Nhưng không kịp nữa! Con beo đen đã lao vút ra, chân cách mặt đất hơn thước tây, lưỡi búa sáng quắc đã bổ xuống đầu Giáng Tiên. Bà chúa vẫn đứng im, chỉ thấy đến loáng một cái, cả cô gái, con beo, tay búa đã dừng phắt lại, sát bà chúa, rồi cứ thế rớt xuống đứng sững như hình nộm nhồi trấu, tay cô gái vẫn còn giơ cao chực bổ.

Thầy trò Minh Thần kinh dị hết sức, nhất Minh Thần lại đứng xế bên bà chúa, tuyệt không thấy bà ta phác một cử động nhỏ. Đến nỗi khi cô gái, beo rớt xuống, không ngã, chàng vẫn tưởng nàng gò lại, chừng dòm kỹ mới thấy bốn mắt trợn trừng bất động như mắt bi ve, Võ mới kinh sững bật kêu khẽ:

- Trời! Sao lại thế kia?

Vừa kêu chàng vừa lật đật tiến lên dòm kỹ, ngoái lại hỏi:

- Nàng bị điểm cách không? Nhưng em đâu thấy cử động?

Bà chúa tiến vào, bọn bộ tướng nữ cũng ùa tới xung quanh. Bà chúa mỉm cười, thánh thót:

- Không phải điểm huyệt bằng chỉ phong! Điểm chỉ cũng phải động thủ, địch thấy. Đây thuộc "Mê hồn công bí pháp", gọi "Thần công phù", "Mê công phù". Bí pháp này cũng tựa như đòn "Khẩu phong lôi" thần công của Thần Xạ vô địch soái gia Thập Vạn, nhưng "Khẩu phong lôi" chủ dùng uy lực sấm sét, còn "Thần công phù" chủ dùng kình khí. Đây cũng là một bí pháp môn "Vô ảnh công" hạ địch không cần động thủ.

Nghe mấy tiếng "Mê hồn", "Vô ảnh thần công", Minh Thần bất giác rúng động tâm can, vì chàng đã được nói qua về bí pháp thượng thừa này, nhưng chưa kịp nói lời nào, thì đã xây xẩm mặt mày đứng ngây ra như tượng gỗ, không biết gì nữa.

Quản Kình thấy thế, phát ghê thay bí pháp của bà chúa ngàn. Kình vừa tiến lại bên chủ, thì Minh Thần lại tỉnh, cử động được như thường.

- Kỳ diệu! Kỳ diệu! Như trong cơn mê...

Giáng Tiên mỉm cười, bảo:

- Còn cô em này, nên vực vào nhà bệnh cho tĩnh dưỡng qua đêm! Minh Thần thưa:

- Xin cho em kể qua cuộc hạnh ngộ này đã! Lời vừa dứt, đã thấy cô gái chớp mắt tỉnh như cũ, tay búa khoa len, con beo cũng gầm gừ lùi lại.

Cô gái hét lên một tiếng, chém luôn Giáng Tiên. Minh Thần xốc tới, giơ tay hô:

- Cô nương! Chớ vọng động! Chưa trông thấy mỗ sao? Đây là bà chúa động Thanh Âm ân nhân cứu tử đó!

Cô gai dừng tay, ngơ ngác nhìn thầy trò Minh Thần, chừng trí giác vẫn mông lung, mấy khắc mới kêu lên:

- Kìa thầy trò trai điển! Sao lại ở trên mây? Đây là đâu? Dương gian hay âm phủ? Tôi bị đạn... tưởng vong mạng! Quỷ cà kheo, Ma Quân Bá Diện đâu?

Vừa hỏi nàng ta vừa liếc xuống miền thung lũng sâu hun hút mờ trăng sương, rồi ngó vùng nhà treo kỳ lạ. Biết nàng mê mê tỉnh tỉnh từ khi bị đạn gục, nay sực thấy cảnh trí "khác phàm" còn ngỡ ngàng, nên Võ Minh Thần vội ứng tiếng kể qua mọi chuyện, đoạn trỏ Giáng Tiên bảo:

- Bà chúa, chính bực ngu mỗ vẫn đang lặn lội đi tìm, nay trời run rủi gặp, bà rất thương ta mang thù phụ mẫu chưa báo nổi.

Cô gái nhìn sững Giáng Tiên. Dưới ánh trăng, vẻ đẹp uy linh phảng phất nét huyền bí trong lớp xiêm y tiên cô, hai con mắt phượng long lanh biếc như hai vì sao sáng trong đêm tăm tối, làm nàng ta vụt sinh lòng kính phục, bao nhiêu tính bướng lạ đời chợt biến đâu mất. Phúc chí tâm linh, nàng ta bỗng trở nên ngoan ngoãn khác thường, vùng cầm ngang cây búa, nhảy tót xuống phuc luôn, dập đầu thỏ thẻ:

- Gái mồ côi này ôm hận từ buổi lọt lòng, mẹ cha bị hại, một thân lủi thủi đường đời, đầu óc hoang mang, tâm hồn đen tối, ngờ vực loài người, nhìn ai cũng thành quân độc ác nham hiểm, thấy gì cũng tưởng âm mưu... nên gặp bực cao nhân không rõ, có khi ngạo mạn, xin cả lòng bao dung cứu vớt, thật cam chịu tội thất lễ, dám mong bà chúa rộng tình tha thứ.

Có lẽ lần đầu tiên từ đêm gặp gỡ, thầy trò Minh Thần đem nay mới nghe cô gái dạ xoa này mở miệng nói những lời lễ độ khiêm tốn dịu dàng đến thế, giọng nàng nói tiếng Thổ lại líu lo trong vắt như tiếng chim phượng, thấy hoàn toàn khác hẳn bộ mặt Chung Vô Diệm, làm thầy tro Võ cũng thấy lạ tai, nhưng lòng thấy thoải mái. Cả bà chúa Thanh Âm cùng đám nữ bộ tướng miền núi nghe động lòng, bà chúa nhảy xuống đỡ nàng lên, dịu dàng ngậm ngùi bảo:

- Không nên quá thủ lễ! Chuyện khổ của em ta đã biết qua! Nay tình cờ cùng Minh Thần lạc tới đây, âu cũng là duyên kỳ ngộ. Em cứ an lòng tịnh dưỡng cho mau hồi phục. Đáng lẽ phải một đêm nữa mới khô, ba ngày nữa miệng vết thương mới liền, bắt đầu ăn da non, nhưng sức em dồi dào, tỉnh dậy vận công quá sớm, vết thương có thể lại bật máu, lực hao mòn, người bị chấn động đó. Thôi! Hãy vào nhà nằm! Peng Lang! Hãy ở lại đây làm bạn với nàng.

Nói đoạn bà chúa quay từ giã Minh Thần, về biệt dinh. Nào ngờ cô gái quỷ vừa cúi đầu chào, bỗng la lên một tiếng, ôm ngực, lảo đảo ngã dụi xuống. Bà chúa lẹ tay đỡ ngay được, bồng thốc lên, nói gọn:

- Vết thương tái phát! Đoạn đem thẳng vào nhà bệnh, đặt nằm ngửa trên giường mây, thoăn thoắt cởi áo, cởi băng. Thầy trò Võ thấy thế vội lảng ra ngoài thềm. Quả nhiên vết thương ra máu xối xả, cô gái nằm mê man. Bà chúa vội truyền Peng Lang sang dinh lấy ngay túi y dược linh đơn, đổ

thuốc bột vào vết thương cho cầm máu, đoạn cho uống linh đơn. Xong xuôi, kéo chăn đắp cho nàng. Minh Thần nhẹ bước vào, lo ngại hỏi:

- Chẳng hay có nguy lắm không?

- Cũng hại, nhưng không sao đâu! Thương thế cũng nông, thuốc rất hiệu! Lần này cho nàng ngủ ba ngày ba đêm! Thôi! Em cứ về ngủ cho khỏe!

Thầy trò Võ Minh Thần tiễn bà chúa ra tận sơn đạo mới quay về nhà riêng. Rượu ngà ngà, lòng mừng gặp kỳ nhân, cả hai không ngủ ngay được. Chàng trai nghĩ mông lung xa gần. Đem di hài mẫu thân ra, thắp hương khấn vái lâm râm. Quản Kình lấy đen cầy ra nấu nước pha cà phê, trà tàu ướp sói, ngồi nói chuyện mãi mới đi nằm.

Gió cao sơn ru hồn hai người đàn ông phong trần vào giấc ngủ mang mang.

... Sáng hôm sau, hai người tỉnh dậy lúc bình minh. Đẩy cửa sổ nhìn ra ngoài đã thấy mây hồng lơ lửng ngoài trời, chim kêu vượn hú véo von, gió mát lạnh như gió xuân, không giá buốt như mùa đông ngoài biên thùy. Phương đông ửng hồng, báo hiệu một ngày đẹp trời.

Hai người chưa kịp nấu nước uống, đã thấy gái hầu đưa tới gặp bà chúa động Thanh Âm. Bà chúa ngàn ánh mắt đầy thương mến, dịu dàng bảo:

- Tây Sắc Ma Vương luyện ma pháp, rất giỏi kỳ môn dị thuật. Ngoài trí lực phi thường, cứ mỗi một con trăng, lại tăng gấp bội. Em muốn báo thù, phải thạo nhiều môn. Hãy ở đây, chị sẽ truyền cho mấy pháp môn bí thuật rừng sâu cùng kỳ công Thanh Âm động.

Võ Minh Thần sụp xuống làm lễ tôn sư, nhưng bà chúa đỡ lên, bảo:

- Phu quân chị coi em như nghĩa đệ, chị không là chị của em được sao? Em còn cần học nhiều kỳ môn, cứ gì phải tôn sư mới được.

Ngay đêm đó, bà chúa ngàn bắt đầu giảng dạy về bí thuật rừng thẳm, lại vì Tây Sắc bị ngờ là con tinh Hong Cẩu Quẩy, bà chúa giảng cho Võ nghe rất kỹ về các giống tinh, các loại trành, xó rừng thiêng. Theo truyền ngôn thâm sơn, các giống ác thú cứ vồ hơn trăm người ăn thịt đều linh mẫn, thành tinh được, bất luận hùm beo sói.

Bà chúa Thanh Âm truyền các khẩu quyết, phép tắc phù chú, hô ma, bắt hồn, luyện xó, gà, quỷ xó, cùng các chú linh đánh ma xó, quỷ xó. Lại dạy các dị thuật về chài ngải, trù ếm, chống bị trù ếm...

Mở đầu về ly thuyết, ngôn từ khẩu quyết, cách thức, thứ đến thực hành, hòa ôn các điều đã dạy. Học được ba ngày thì cô gái quỷ tỉnh dậy, hồi phục, vết thương ăn da non.

Bà chúa lại cho nàng uống mấy viên linh đơn gia truyền, khỏe trông thấy.

Sau hai, ba ngày nữa, khi biết Võ Minh Thần bắt đầu được chúa Thanh Âm truyền bí thuật, cô gái hiện nét mừng cho Võ, pha trộn ít u hoài, bảo:

- Thiếp sinh ra trong một chiều mưa to gió lớn, sấm sét ầm ầm, cha mẹ đang chạy nạn, đẻ rơi trong quán nước bên đường hồ Ba Bể. Cũng như đại huynh, không biết tên. Đêm được ân sư cứu vớt, đem đi khắp sơn lâm giang hồ. "Người" thường ôm thiếp, nựng đùa là "gái bạc mệnh của bà đây", rồi bà đặt tên thiếp là Giao Long nữ để ghi nhớ đinh ninh kẻ hại mẹ cha là thuồng luồng tinh hồ Ba Bể. Lại còn tên là Bạc Mệnh Nương, lấy họ Bạc vì "người" chỉ nghe chúng kêu "Bạc công chúa". Thiếp rất ưa tên này, hợp với mạng số lọt lòng đã khổ. Thù riêng canh cánh, lòng oán đàn ông, khinh thường giống đực, mang ơn huynh mấy lan cứu giúp mới thoát nạn dữ. Nay huynh đã tìm được danh sư học thuật. Vậy thiếp có lời mừng và xin bái biệt!

Tần ngần, Võ hỏi:

- Giờ cô nương tính đi đâu?

Giọng buồn rầu, cô gái lạ khẽ đáp, mắt nhìn đám mây trắng trôi trên không:

- Thù nhà chưa báo nổi, thiếp định đi tìm bậc danh sư học thuật quyết sao giết nó, rửa nhục thù song thân. Mây trôi trên trời còn biết dạt về đâu, nhất định...

Chàng trai ngó nàng, lòng ngậm ngùi suy nghĩ, chợt bảo:

- Giao Long chúa lợi hại kém gì Tây Sắc. Bà chúa Thanh Âm tài thuật dị thường, danh sư nào vượt nổi? Để ngu mỗ xin "người" dạy cô nương. Cô gái mừng hết sức, nhưng lại e bà chúa không nghe.

Võ Minh Thần lập tức đi kiếm bà chúa ngàn ngỏ ý xin bà dung nạp cô gái đồng cảnh ngộ. Bà chúa có vẻ ngẫm nghĩ, dè dặt, sau Võ nói mãi, bà ái ngại cảnh gái côi, bèn nhận lời dạy cả cho nàng.

Mừng rỡ, Minh Thần vọt chạy đi báo tin cho cô bạn Dạ Xoa, dẫn nàng vào bái tạ.

Từ đó, cả ba người cùng được bà chúa Thanh Âm dạy bí thuật. Giao Long Nữ Bạc Mệnh Nương tuy rất xấu nhưng lại thông minh, chịu gian lao cơ cực rất giỏi nên vẫn theo kịp Minh Thần, riêng Quan Kình tài trí kém hơn nên không theo kịp. Nhưng Quản Kình lập phò tiểu chủ, cố học tập, bà chúa lại cử Peng Lang kèm thêm, lúc rỗi, Minh Thần cũng bảo, nên cũng theo tạm được.

Nhờ tinh lực, thần khí tạo uy lực sẵn trong người, Võ Minh Thần, Giao Long Nữ học bí thuật rất có kết quả.

Bí thuật rừng của bà chúa ngàn lại có nhiều điểm thần bí, có hiệu lực mạnh hơn cả bí thuật Pi A Ya, nên chỉ sau mấy tháng bọn Minh Thần đã thành pháp sư rừng có hạng.

Bà chúa Thanh Âm lại bắt đầu truyền bí thuật bí pháp thu phục sai khiến mãnh thú. Từng loại hùm, tây, tượng, gấu, lợn lòi, chồn cáo... nhất nhất bà đều truyền dạy cho. Trước Võ đã học được phép thu dụng sai khiến sói, ngựa, nay mới rõ thu phục các loại dã thú kia còn khó hơn nhiều.

Các giống này, mỗi giống đều có "ngôn ngữ" riêng, và nhiều giống dùng biểu tượng thay ngôn ngữ... Các giống này thường kém linh mẫn hơn chó sói, lại sẵn tính hung dữ của dã thú. Nói chung không chịu khuất phục, ưa sống tự do, vô kiềm tỏa. Giống sống có đàn như voi còn dễ, giống quen sống đơn độc như lợn lòi, rất khó. Lợn lòi đần, cục, thật khó bảo.

Nhưng bí thuật Thanh Âm vốn là một "khoa dạy thú" thần tình bí truyền từ xưa, bọn Võ lại sẵn thông minh, uy lực, võ nghệ, nên lãnh hội được het, tuy lúc thực tập không kém phần nguy hiểm. Khi thu dụng được giống nào, cũng đều phải cho tay vào mõm nó, thử sức phục tòng, nếu có dở chứng bất ngờ, còn liệu. Vì thú dữ cũng như người, có con mắc bệnh điên vì thần kinh, vì ăn phải chất độc, phát tác không lường. Nên nghề sai khiến thú dữ vẫn có những chuyện bất ngờ, chết như bỡn.

Bà chúa Thanh Âm còn dạy cả cách phòng hờ đủ trường hợp, mọc, đem ninh hầm với

súp lơ, su. Cái món Tàu Ta ô hợp, để ăn sau cùng chắc Nam thích lắm. Bữa nay có cả xôi đồ trứng kiến cho lạ miệng. Các cụ vẫn như các loài ong, rắn rết, dơi dơi, bọ cạp, còn khó hơn cả thu phục mãnh thú một tầng.

Bữa kia, bà chúa gọi mấy người lại bảo:

- Phu quân ta bên Vân Nam gửi em sang có ý bảo ta truyền bí thuật để chống cự lại con tinh chúa có tà pháp chó đàn, trành dữ. Nay các em đã thông bí thuật pháp môn, không còn ngại đàn Hồng Cẩu Quẩy, trành, cùng tà pháp khí yêu của nó nữa. Nhưng xét ra vẫn còn thiếu nhiều món cần thiết vì Tây Sắc Hồng Cẩu Quẩy tinh và Giao Long chúa đều là hai con tinh chúa lợi hại hết sức. Như Tây Sắc có vầng huyết khí, Giao Long cũng có luồng vuốt khí móc thủng được cả giáp sắt, chưa rõ là pháp môn chi. Bàng môn tả đạo? Huyền môn kỳ bí thuộc võ học bí mật? Bất biết. Nhưng nó phải có uy lực phi thường, hai em có đến gần nó cũng chưa lấy gì hạ thủ. Nên còn phải học nữa. Nay ta có môn kỳ công bí pháp trấn sơn bí mật lưu truyền trong dòng sơn chúa Thanh Âm động, xưa nay chưa hề truyền ra ngoài. Lòng ta rất chua xót thương hai em chịu nỗi nhục quá lớn, nay ta mật truyền cho hai em, Quản Kình, đồng thời

truyền cho Peng Lang, khá luyện cho kín đáo, chỉ khi nào khẩn cấp mới dùng đến. Đó là "Mê Hồn công" và "Mê Công phù", thuộc huyền môn "Khẩu phong lôi". Đòn này vô ảnh vô hình, rất lợi hại, làm địch trở tay không kịp, nhưng phải giữ thật kín mới đắc dụng.

Bọn Minh Thần cảm kích khôn cùng. Từ đó, cả năm người gia công tập luyện môn kỳ công kỳ bí này.

Nguồn gốc là các thứ hương kỳ hoa dị thảo, tổng hợp lại là một thứ "Mê hồn hương" vô cùng hiệu nghiệm, chỉ ngửi thoáng chút, mê liền. Khác hẳn các loại mê hồn hương của giới hac đạo, hương mê này gốc ở hoa, người nằm ngủ trong buồng kín, hít phải, sẽ ngủ luôn giấc ngàn năm. Đặc biệt đây có mấy loại hoa thơm như thủy tiên, các loại lan rừng, hoa sói... rất sẵn tại động Thanh Âm.

Hấp thụ các tinh hoa, tinh thảo vào người cho hòa hợp tụ kết rồi phát ra theo luồng điện kình, kích thẳng vào thất khiếu, các lỗ trong kia.

Xích Quỷ dòm theo tay Võ trỏ, cả lũ khua xiềng chạy ùa vào khu miếu sơn thần. Mùi thịt nấu nướng thơm lừng. Bữa nay Quản Kình còn giã tỏi ngất liền, mạnh có thể chết.

Nhưng Võ Minh Thần, Giao Long Nữ, Quản Kình, Peng Lang, đều đã chuyên luyện võ công, nên luyện kỳ môn rất thông. Võ Minh Thần, Giao Long Nữ đã có thể thu luồng kình khí nhỏ như cái roi đánh thốc vào lỗ huyệt kẻ đứng cách năm, sáu thước, người đứng ngoài không nghe rõ tiếng động "vù" đi.

Thấm thoát đã hết xuân qua hạ, sang thu. Trời nổi gió vàng hiu hắt. Võ Minh Thần nhìn lá ngô đồng rụng, lòng sầu mang mang tưởng đến thâm cừu... chiều xưa trên biên thùy lá rụng trên đường quan san, trời cũng vào mùa tà huy vàng úa sơn lâm...

Một chiều, nghỉ luyện tập, Võ Minh Thần, Giao Long Nữ, xuong thung dạo chơi, hai người thơ thẩn đến bên dòng suối giữa rừng, nhìn nước chảy nao nao dưới chân cầu tre, hai người cùng nóng lòng báo phục, nhưng chưa dám ngỏ với bà chúa ngàn. Lững thững leo lên đứng trên cầu mơ màng, Võ Minh Thần khẽ thở dài ngâm:

Ngô đồng nhất diệp lạc

Thiên hạ cộng tri thu

Tiếng chàng tuổi trẻ buồn hiu hắt nghe như ẩn chứa cả nỗi sầu thu mang mang từ vạn cổ.

Đứng bên, Giao Long Nữ tự nhiên khẽ thở dài, đìu hiu như hơi gió đầu mùa xào xạc lá ngô đồng bên khe. Bỗng cả hai hơi giật mình, nghe có tiếng đàn bà thánh thót bên tai trong vắt như tiếng suối đàn:

- Hai em muốn lên đường? Võ Minh Thần, Giao Long Nữ chưa kịp ngó lên đã thấy bóng hình thanh tú của bà chúa ngàn lung linh đáy nước, ngay cạnh Minh Thần. Cả hai xoay

mình lại chào, thoáng vẻ lúng túng, sững sờ trước thân pháp êm thoảng như gió của bá chúa trẻ đã nhìn thấu tâm can hai người. Võ khẽ hỏi:

- Nghĩa tỷ vừa tới? Bọn em mải ngắm cảnh không hay, thật vô lễ. Em thấy

lá ngô đồng rụng, lại nhớ mùa thu.

Bà chúa Thanh Âm dịu dàng bảo:

- Chị biết hai em nóng ruột muốn đi. Thấy lá mùa thu rụng lại nhớ đến thâm cừu. Chính chị đã định nói với hai em.

Đoạn bà chúa bước lại đứng giữa, đặt tay lên vai hai người, nghiêm sắc mặt nói luôn:

- Thần công bí thuật mênh mông, không lấy chi định được đạt thành. Nhưng tài nghệ hai em nay cũng có thể đương đầu với kẻ thù cùng bọn quái nhân dị vật trên giang hồ, rồi sẽ tùy cơ ứng phó luyện tập thêm mãi. Tuy vậy, Tây Sắc tinh chúa Hồng Cẩu Quẩy cùng Giao Long chúa tiếm xưng hồ Ba Bể đều là quân lợi hại, tài thuật của chúng e ngày càng gia tăng nhờ luyện được bí pháp chi đó, nên hai em phải thận trọng lắm mới được. Ấy là chưa kể đến chuyen chúng đều có trảo nha độc vật hàng đàn, nhiều con sử dụng được cả súng. Vậy trước khi đối đầu, hai em phải luyện ngay mấy môn cần thiết nữa mới có thể tìm gặp chúng được.

Cả hai cúi đầu lĩnh ý. Ngừng mươi giây, bà chúa ngàn lại bảo:

- Phải thu phục độc vật, mãnh thú. Càng nhiều càng tốt. Nhưng không phải luôn đem theo bên mình, mà là tới đâu thu đấy, rồi lại thả nó lại một vùng rừng núi nào đó, rải khắp nơi, càng nhiều càng hay, đặc biệt quanh miền sào huyệt chúng, phòng ứng dụng bất cứ vùng nào gặp chúng thình lình. Và chỉ đem theo mình ít con tinh thục nhất. Lưu ý đặc biệt khỉ vượn là vật do thám, ong, rắn rết, bọ cạp, dơi, các loài nhỏ để bỏ túi đem theo. Phải luyện quỷ xó, ma gà, ít nhất là một cặp thật dữ.

Võ Minh Thần, Giao Long Nữ xin tuân. Bà chúa ngàn lại tiếp:

- Chưa hết! Hai em còn phải luyện một môn cần thiết để phòng thân, phòng dùng đến khi vào vùng sào huyệt chúng. Lui, tẩu càng đắc dụng. Kìa! Hai em hãy nhìn lên đỉnh núi Đông! Thấy gì không?

Võ Minh Thần, Giao Long Nữ dòm theo tay bà chúa trỏ, chỉ thấy rặng núi ngất trời xanh, sương mờ chăng từng dải.

Còn đang ngạc nhiên, sực nghe tiếng bà chúa gọi, hai người quay lại, sững sờ chẳng thấy bà ta đâu nữa. Rõ ràng bà ta vừa đứng giữa hai người va mới lùi lại sau chút. Hai người ngơ ngác dòm quanh. Khu suối thưa cây cối, vài cây tùng bách xum suê, mấy khóm hoa rừng, ít cây ngô đồng... rải rác, gió thu rì rào, sương mờ khí đất...

Cả hai vội tìm quanh bờ, nhìn kỹ bụi cây, tán lá, vẫn chẳng thấy, chợt nghe tiếng bà chúa ngàn cười khanh khách, rồi dáng hình rực rỡ tiên cô từ trong một khóm sương mờ đặc vọt ra như một trò quỷ thuật. Bà ta cười bảo:

- Đây là thuật ẩn thân. Dùng khói sương che kín mình như dùng tạc đạn

khói mù.

Minh Thần trầm trồ:

- Thuật này, chính tôn sư em đã dùng khi cứu em, che mắt con tinh cùng đàn "quỷ mắt đỏ" như rươi. Người bảo em chưa nên học vì hao đằng mồm, lọc lấy dưỡng khí. Thở bằng lỗ chân lông, hút dưỡng khí vào phổi. Ở cả ngày dưới nước cũng được.

Minh Thần khen:

- Thích nhỉ! Nếu địch biết nó đánh thẳng vào, khó đỡ, vì chính mình cũng không thấy rõ nữa. Nhưng hai em đã học "Mê hồn công" rồi, không sao. Và lại có khói nhân tạo dự vào. Điều khó là làm sao khói không có mùi lạ

Dứt lời, bà ta lấy trong mình ra một ống sắt tây bằng hai ngón chân cái đưa cho hai người coi:

- Ống này chứa một thứ khói có mùi cây được chế luyện đặc biệt, không tỏa cao, không loãng mau, màu giống hệt sương mù. Để phòng khi vội, chưa kịp tiết khí hàn trong người ra. Đã sẵn điện công học mau lắm, mặc dầu đây là một bí pháp khác thường. Chị sẽ truyền cho, cả cách chế khói nữa.

Minh Thần, Giao Long Nữ mừng khôn xiết, lòng cảm kích chẳng nói nên lời. Tưởng hết, nhưng bà chúa đã ra hiệu lên cầu, trỏ xuống nước bảo:

- Còn một món quan hệ nữa! Không gioi, hai em không thể tới sào huyệt được. Bơi lội, lặn hụp. Nhất Giao Long Nữ, kẻ thù là loài thủy quái. Cả Giao Long chúa lẫn Tây Sắc, cung động chính chắc chắn ở dưới nước. Hoặc ít nhất đường vào cung động chúng cũng ẩn chìm dưới nước. Nên chưa ai khám phá

được sào huyệt nó. Sông hồ sâu thẳm đã che kín miền phủ động. Nếu không bơi lặn giỏi, tới sao nổi? Truyện "Lửa Hận Rừng Xanh " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Cả Minh Thần, Giao Long Nữ đều cho biết đã bơi khá. Minh Thần lại được Hải Sơn Vương Voòng trùm hải tặc và cả chúa Mười Vạn Núi luyện thêm. Nhưng bà chúa lắc đầu:

- Riêng đối đầu với hai con tinh chúa, nghề bơi đó đâu đủ. Không kể chuyện vùng vẫy, hai em phải làm sao lặn hụp dưới đáy sông hàng giờ, hàng ngày mới được. Đeo bình dưỡng khí, lộ ngay. Cắm ống cao su càng bất tiện mà nguy hiểm. Nếu bị cắt ống, vây hãm dưới sâu, chac sẽ chết ngạt. còn gì quan hệ hơn?

Võ Minh Thần chép miệng:

- Bọn này thấy các bạn vui chơi vùng vẫy thèm hết sức! Nhưng bọn này còn chuyện quan hệ hơn, chưa thể chỉ mười lăm phút. Em luyện gắng, có thể lâu

gấp đôi là quá rồi. Sao nhịn thở hàng giờ, hàng buổi?

Bà chúa Thanh Âm gật đầu:

- Em nói đúng! Sức người tài đến mấy cũng khó lòng nhịn thở được hàng giờ dưới nước. Nhưng xưa Quận He, Bá Vành lặn dưới nước cả buổi, nhờ tài thuật nào? Quận He Nguyễn Hữu Cầu khởi nghĩa đánh chúa Trịnh có lần bại binh, thuyền chiến đắm hết, bị Phạm Đình Trọng vây kín tại Cửa Lộc, Quận He phải nhảy xuống sông chạy trốn. Cửa Lộc ngã ba rộng mênh mông, thuyền chiến trieu đình đậu như lá tre. Phạm Đình Trọng đích thân cùng các tướng ngồi thuyền nhẹ xuôi ngược dọc sông, trên bờ quân kỵ quân bộ đóng dài, tất cả chỉ đợi Quận He hết hơi trồi lên là xạ tiễn. Nhưng hàng giờ, rồi cả ngày đêm không thấy tăm dạng Quận He đâu. Nguyễn Hữu Cầu đã lặn sát lòng sông, và đã bơi một mạch từ Cửa Lộc ra tận cửa Ba Lài.

Phan Bá Vành khởi nghĩa chống triều đình nhà Nguyễn Minh Mạng, làm rung động cả đất Bắc. Có lần bại binh bị quân triều rượt theo bén gót, Bá Vành hết đường chạy, cứ thế một mình chạy ra bể Quất Lâm. Quân triều thấy Bá Vành chạy tới bãi là mất hút. Lúc đó mặt biển vắng hoe, không một bóng thuyền mảng. Quân trieu sục sạo cả ngày đêm, không thấy, đành rút đi, tưởng Bá Vành đã chết chìm. Nhưng chính Bá Vành đã trầm mình xuống cát sát lợi nước. Thủy triều lên, Bá Vành lại một mạch ra khỏi đám mảng, chạy về vịnh Hạ Long, họp giac khách, du đãng, lại nổi lên đánh phá. Và lần thoát khỏi quân triều đình, Bá Vành đã lặn sâu dưới nước nhiều giờ. Cũng như tại nước Nam ta, thỉnh thoảng vẫn có một dân thuyền chài có tài lặn hụp mấy giờ liền mới troi lên, trước khi lặn uống hàng bát nước mắm cho khỏi thiu người. Truyện "Lửa Hận Rừng Xanh " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Vậy Quận He, Bá Vành, các bậc kinh nghệ tưởng cũng như Yết Kiêu, Dã Tượng đời Trần kia, đã lặn dưới nước sâu hàng buổi phải chăng nhờ thiên tài

nhịn thở? Không phải! Vì dầu có tiết kiệm không khí đến mấy, thì hai buồng phổi không khí có sẵn cũng không nuôi nổi bộ máy tuần hoàn hàng giờ.

Vậy muốn trừ kẻ thù, hai em phải thật thông thủy tính, giỏi nghề độn thủy mới được. Phải tìm học bí thuật độn thủy, vùng vẫy lặn cả ngày không cần lên mặt nước.

Võ Minh Thần, Giao Long Nữ ngó nhau. Cả hai đều thấy rõ lời bà chúa ngàn rất chí lý. Giao Long Chúa là thuồng luồng tinh, loài thủy quái chúa tể dưới nước, động phủ nhất định phải dưới hang sâu vụng thẳm nào đó. Còn Tây Sắc Hồng Cẩu Quẩy, chính Đổ Bác Thần, Nam Khấp cung từng cho chàng biết cung động Ma Vương tứ túc này cũng dưới nước, hay ít nhất cũng trong lòng hang động sâu thẳm nào, mà cửa vào ẩn chìm dưới bao nhiêu thước nước. Và tất nhiên còn kèm theo lắm thứ nguy hiểm quanh đáy nữa, không có tài lặn hụp vùng vẫy như Giao Long thì vào sao nổi. Chàng trai chép miệng nói như than:

- Ân tỷ dạy thật đúng. Nhưng trên đời này chúng em biết tìm đâu bực cao

nhân có bí thuật kỳ diệu đó?

Nghiêm sắc mặt, bà chúa ngàn khẽ gật đầu, thánh thót:

- Có! Chị biết trên đời này, có kẻ biết bí thuật đó. Không xa đâu, ngay tại miền thượng du đất Bắc này, và không chừng cũng chẳng xa hồ Ba Bể là bao. Kẻ này độn thủy còn ghê hơn cả loài Giao Long. Nếu được y dạy, các em có thể coi như các cõi sông hồ vụng dữ nhất đã nằm trong lòng tay. Nào dè Ngũ Quỷ bị rớt kiếm giận như điên, chụp lấy kiếm, nhảy ùm xuống sông lặn mất tăm. Quản Kình sợ bầy quái nhân này bỏ đi luôn, nhưng Giao Long Nữ sức báo cừu rửa nhục, nguy

mấy, khó mấy cũng không hề gì. Xin ân tỷ chớ ngại.

Bà chúa nét mặt đượm bâng khuâng:

- Kẻ không sợ chết thường thành đại sự. Nhưng nếu chết vì kẻ thù, lại khác. Đằng này các em đi tìm thầy học thuật, báo cừu, mà chịu nguy mạng là điều oan uổng. Ta chỉ nghĩ thế thôi. Vì kẻ này cứ thấy bóng người là chỉ muốn giết, nói chi đến dạy.

Giao Long Nữ ngạc nhiên hỏi luôn:

- Thưa, có lẽ người đó hung tợn lắm sao?

- Gọi là người, không đáng. Vì y đã lạc nhiều nhân tính và y không ở trên mặt đất. Y ở dưới nước, đêm ngày lặn hụp vùng vẫy như loài cá. Gọi là cá cũng không đúng vì y có hình thể tứ chi ngu quan như ta. Có lẽ phải gọi là

"người rái cá" mới đúng. Vì y có hình người mà sống lặn hụp độn thủy suốt ngày như con rái cá. Ngừng giây phút, bà chúa ngàn chậm rãi bảo:

- Chưa ai rõ nguồn gốc, nhưng ta cứ tạm cho là người cho tiện. Vì rái cá nuôi từ nhỏ, hay vì thích nước, hoặc vì tiền thân thuộc loài dưới nước, hay vì một lẽ nào đó chưa rõ, y bỏ cuoc sống loài người, xuống nước sống như loài thủy tộc. Y thuộc loài máu nóng, mà lại chuyển dần ra như loài máu lạnh, lặn hụp dưới nước cả ngày không thiu người, cảm lạnh. Phải chăng cái gì làm nhiều quá cũng hóa quen? Khoan bận tâm! Có điều rõ nhất là: Y đã hấp với Đổ Bác Thần. Cuối cùng Quản Kình phải trổ hết ngón bịp ra mới đánh bại nổi Ngũ Quỷ.

Mặt trăng khuyết liền ngả bệch, gà rừng bắt đầu dưới đáy nước hàng ngày là thường. Y di chuyển dưới lòng sông, thuyền bè đi trên không hay. Có thể nói hai bốn giờ, y ở dưới nước tới mười bảy giờ. Và y chỉ thích ở các thượng nguồn, nước xiết, lắm đá ngầm, thác, vụng. Y cũng thích ở trên cạn. Có lẽ y là con rái cá hoặc giống kình ngư sinh lầm ra kiếp người? "Người rái cá" ấy là chúa tể bơi lặn, biết bí thuật hít nước lọc dưỡng khí, thở dưới nước.

Minh Thần nghe nói, lạ hết sức, lẩm bẩm:

- Thưa, hay kẻ đo tình cờ sinh ra có bộ phận đặc biệt giống mang cá? Bà chúa lắc đầu:

- Khi nghe dân gian đồn đại, ta cũng nghĩ như thế. Nhưng sau chính ta đã được thấy nhân vật thần bí này vọt lên bờ, ta được chứng kiến nhãn tiền, mới rõ y có bí thuật thở dưới nước.

Giao Long Nữ tò mò hỏi khẽ:

- Thưa đại tỷ, chẳng hay "người rái cái" bí ẩn đó... có danh tính gì chăng? Và hiện ở vùng nào?

- Dân chài lưới gọi là "Con Nam năm đầu", "Ngũ đầu Nam", còn khách

thương hồ gọi "Liên Hoàn Quỷ", "Ngũ quỷ liên hoàn".

Ngạc nhiên, hai người đồng thanh hỏi:

- Sao lại "Liên Hoàn", "Ngũ Quỷ"?

Bà chúa Thanh Âm không đáp ngay, vẻ trầm ngâm suy nghĩ giây phút, mới dịu dàng bảo:

- Ngũ Quy Liên Hoàn thường lặn lội khắp miệt sông rừng Bằng Giang, KỳCùng, sông Chảy, sông Lô, sông Gầm, Hắc Giang, sông Bờ... sông nước nào cũng nhởn nhơ lặn ngụp, có khi lại đi tới các vùng suối thác, thường tại các thượng nguồn sông, những khúc vắng người chảy giữa miền sơn lâm hùng vĩ.

Ta gặp cách đây mấy năm, tại thượng nguồn sông Lô, khúc gần biên giới Việt-Trung. Nay ta được tin Liên Hoàn Quỷ đã về vùng vẫy tại sông Gầm, nhưng hiện chưa rõ khúc nào, vì y thường di động như loài cá. Ta đã nghĩ ra cách khuất phục y, theo tâm tính. Các điều khác không kể, có đieu phiền phức nhất đối với em là được dạy tận tình, bọn Minh Thần luyện tập nghề độn thủy rất mau chóng, chỉ hết tuần trăng đó đã có thể thở dưới nước.

Ghe! Những đêm bọn em không biết chuyện đỏ đen, nhưng Quản Kình lại là vua cờ bạc bịp. Đêm nọ, Kình đã giúp em đánh bịp Đổ Bác Thần một canh mới thoát nạn. Đổ Bác Thần không ngờ tới.

Nữ chúa Thanh Âm cả mừng, tươi nét mặt:

- À vậy được! Bịp nổi Đổ Bác Thần là gớm rồi! Nếu vậy, tối nay hai em cùng Quản Kình đến biệt dinh, chị sẽ căn dặn các điều cần thiết. Nhưng chớ quên Liên Hoàn Quỷ cực kỳ linh mẫn, thấy bịp, sẽ hỏng việc ngay.

Minh Thần, Giao Long Nữ cúi đầu lĩnh ý, cùng nhau lên Phượng Hoàng dinh.

Ngay tối đó, ba người tới biệt thất bà chúa động Thanh Âm. Bà chúa bèn đem "Ẩn thân bí pháp" ra truyền dạy cho cả ba, tường tận từng ly từng tý. Từ đêm đó, bọn Minh Thần yên lòng ở lại Thanh Âm động, luyện thuận "ẩn thân", học luôn cả cách chế khói mù đặc biệt.

Lúc nhàn rỗi, trà dư tửu hậu, bà chúa ôn lại các điều đã dạy, và đem các sở học sở kiến ra truyền bảo, lại chỉ bảo cách thức đối phó với Ngũ Quỷ Liên Hoàn sau này. Lòng thành truyền dạy, đức bao dung của bà chúa ngàn tưởng người ruột thịt cũng không hơn, khiến bọn Võ Minh Thần nhiều phen cảm động đến chảy nước mắt, lòng đôi trai gái đơn côi này cũng vơi đi rất nhiều nỗi xót xa oán trời hận đất.

Thấm thoát đã vào giữa mùa thu. Võ Minh Thần, Giao Long Nữ, Quản Kình đã luyện tạm xong "Ẩn thân bí pháp". Tính đốt ngón tay, đã lưu lại miền động thẳm này gần một năm trời và cả ba đã học được khá nhiều bí thuật huyền môn.

Tài nghệ cả ba đã vượt lên mấy bậc, đặc biệt về huyền môn công và bí thuật rừng thiêng. Một bữa, bà chúa động Thanh Âm gọi bọn Minh Thần tới bảo:

- Võ học huyền môn bí pháp, cũng như văn học nghệ thuật đều vô cùng vô tận, chẳng biết lấy chi làm tuyệt mức. Chị biết các em mang thù huyết hận kéo dài mười bảy, mười tám năm ròng nên luyện tập là giỏi lắm. Chị biết các

em nóng lên đường. Vậy các em có thể dời động phủ, tùy tiện vừa đi tìm học nghề độn thủy vừa thu luyện mãnh thú độc vật, gà, xó... liệu chuyện báo thù. Nay đang độ trăng thượng tuần, các em đi rất tiện. Chị đã sửa soạn cho mọi thứ cần thiết, mai có thể lên đường.

Bọn Minh Thần cảm động chẳng nói nên lời. Ngay chiều đó, bà chúa truyền mở tiệc tiễn hành, họp cả chức sắc nam nữ tướng sĩ hàng động, chung vui, người người lưu luyến.

Sớm mai, hàng động lại đưa khách ra tận cổng, tình rất thiết tha. Nơi đây là một cửa khẩu bí mật có mấy trục vận chuyển từng khối đá lớn, về hướng Đông, ba chúa Thanh Âm cùng bọn nam nữ tướng Peng Lang, Theng Phai, Khiêu La... đưa ba người ra tận rừng ngoài. Bọn Võ còn ngoảnh lại nhìn vùng động lạ Phượng Hoàng dinh nhà treo chót núi, lòng mang mang hắt hiu biệt ly.

Ra đến rừng ngoài, tuy biết tính bà chúa Giáng Tiên không ưa chuyện lễ nghi câu thúc quá nhưng lòng thầm cảm ân sâu dào dạt, ngậm ngùi phút chia tay, bọn Võ Minh Thần sụp xuống lạy ba lạy, báo ân dung dưỡng truyền dị thuật?ày đứng giữa "ngục trần gian" vọng về tiền kiếp...

Âm thanh quái gở vẫn chập chờn, bốc tận trăng sầu với vợi, bất thần đổ gục xuống mặt sông rừng... nghẹn mắc nước thượng nguồn..