|
Dẫu biết rằng rồi mình phải xa nhau Như cơn gió khi mùa Đông chợt đến Cuốn chiếc lá bay xa ngoài lối hẹn Nắng tan dần nghe xao xác hàng cây.
Thứ lỗi cho em, tình đời trả vay Em vội bước trên con đường tất tả Những cung âm tình yêu nay xa lạ Chẳng say lòng như mộng ước bấy lâu..
Ừ thì giữ một chút giọt mưa Ngâu Trong khoảng bình yên của chiều lặng sóng Nhưng sông sâu mà biển thì quá rộng Cơn bão lòng giăng ngang phía trời xa
Cuộn xoáy nhấp nhô giữa trời đất bao la Mình xa nhau?vốn lẽ đời là thế Tình yêu xưa đã cay nồng men lệ Tan mất rồi theo dòng nước phù du
Bạch Ngọc
|