|
Em chỉ tiếc mình gặp anh quá muộn Khi hai ta số phận đã an bài Em yêu anh còn anh yêu người khác Biết người ta có thật với anh không
Đã có khi em tự nhủ lòng Chuyện đã thế còn mong gì thay đổi Mà sao em cứ như người mắc lỗi Lúc gặp anh ngượng chẳng dám nhìn
Lời yêu rơi giữa vô vàn lặng im Em đan tay níu chút gì xa vắng Một cử chỉ mà nhen nhiều hi vọng Rồi đêm về lệ ướt những cơn mơ
Biết nói gì với khoảng cách bây giờ Em vun đắp cho người ta hạnh phúc Còn riêng em với những lời cầu chúc Có lời nào dành cho một ước mơ?
...Em không thể tự dối mình hơn nữa
|