|
Thế là anh giờ cũng ở mãi xa Chẳng thể nghe em, chẳng để em hờn dỗi Chẳng thể hôn em, dù nụ hôn rất vội Chẳng lắc đầu, chẳng nói nổi lời yêu Em biết anh cũng nhớ em rất nhiều Như em nhớ anh, có khi hơn, anh nhỉ Nhưng bây giờ đâu còn là ý nghĩ Bởi xa rồi, nỗi nhớ mới đầy thêm Em biết mình sẽ chẳng bao giờ quên Bởi hàng đêm, em gặp anh vội vã Dẫu là mơ, nhưng tình yêu là tất cả Thấy anh cười, anh nói dẫu chiêm bao Em sẽ ngồi và đếm những vì sao Bởi ở xa, anh cũng đang ngồi đếm Dẫu nơi anh là ở bên bờ biển Còn nơi em là giữa phố đông người Nhớ anh nhiều em chỉ biết khóc thôi Và mỏi mong ngày anh về anh ạ Bao khó nhọc sẽ đi qua vội vã Đợi anh về, tim em lại bình yên...
|