|
Em sợ những ngày chiều Hà Nội vắng anh Mưa bất chợt chỉ một mình em ướt Ở nơi ấy trên dòng đời xuôi ngược Anh có vô tình nhớ đến Hà Nội không?
Em sợ những chiều Hà Nội vào đông Con đường vắng những bước chân thong thả Người trên phố vẫn đi về vội vã Em một mình trông ngóng đến nơi xa
Anh có nhớ Hà Nội những ngày qua Chiều bất chợt, những cơn mưa bất chợt Đông dai dẳng những nỗi buồn dai dẳng Phố đông người vẫn thiếu bước chân ai
Em vẫn đi trên đoạn đường dài Đến lối rẽ mới thấy mình ngơ ngác Con đường cũ thân quen vẫn lá rơi xào xạc Tất cả lại vô tình xa lạ với em
|