|
( Đào Phong Lan)
Em đi rồi ! Chùm phượng cuối mùa thi Đỏ hoe mắt một buổi chiều chớm nắng Nhấm chùm hoa không chua mà chát đắng Bước chân tôi chập chững trước sân trường ...
Trước mặt tôi là hoàng hôn Sau lưng là cánh cửa phòng thi khóa vội Những bàn ghế, những bảng đen ngập bụi Tờ giấy vo tròn ném cuối giờ thi
Chỗ em ngồi còn kia Vệt nắng dài in hằn lên ghế Buổi sáng nào lần đầu đi trễ Vai run run, tay lấm vệt dầu
Em đi rồi, chùm phượng ở trên cao Cứ cháy mãi những điều chưa nói hết Nắng chiều hôm cứ ngời lên nuối tiếc
Giá ngày xưa ... Thôi, đừng nhắc ! Hạ tàn ...
|