|
- Nguyễn Phan Hách-
Tuổi mười lăm, em lớn từng ngày Một buổi sớm, em bỗng thành thiếu nữ, Hôm ấy mùa thu, anh vẫn nhớ Hoa sữa thơm ngây ngất bên hồ.
Tình yêu đầu mang hương sắc mùa thu Mùi hoa sữa tan trong áo em và mái tóc Tình yêu đầu tưởng không gì chia cắt Vậy mà tan trong sương gió mong manh
Tại mùa thu, tại em hay tại anh? Hay tại sang đông không còn hoa sữa Tại siêu hình, tại gì không biết nữa Tại con bướm vàng có cánh nó bay...
Đau khổ nhiều nhưng éo le thay Không phải thời Romeo và Juliet Nên chẳng có đứa nào dám chết Đành lòng thôi, mỗi đứa một phương.
Chỉ còn mùa thu tròn vẹn nhớ thương Hương hoa sữa vẫn trở về mỗi độ Hương của mối tình đầu nhắc nhở Có hai người xưa đã yêu nhau...
|