|
Em nói rằng anh là kẻ vô tâm? Khi với em, anh hoàn toàn không có lỗi Mùa thu đi qua với một thời nông nổi Anh cũng đốt cháy mình - cạn cả niềm đau
Có thể rồi mình sẽ lại gặp nhau Nhưng khi ấy - em không còn là em của ngày xưa nữa Cơn gió hờn ghen đam mê một thủa, Sẽ cuốn những hạt buồn trả lại cho anh
Đừng nói rằng hạnh phúc thật mong manh Khi anh dệt yêu thương đến cạn niềm nhung nhớ Cánh hoa bơ vơ giữa mùa đông nức nở Cố chống trọi mình mới gọi được mùa xuân
Em bước đi đừng ngoái lại phân vân Phía sau em, anh đã cười hạnh phúc Hai con đường ngược nhau nhưng anh vẫn tin có lúc Giữa dòng đời ta vẫn nhận ra nhau!
|