|
(Hồng Thanh Quang)
Cuối con đường sẽ không ai đợi ta Mặt trời lặn vẫn ngoài tay với Bụi ba gian đỏ nỗi niềm đắm đuối Cháy xanh ngời còn 1 vạt rừng chăng
Ta trở về nơi đã khép vầng trăng Như chưa sống, chưa yêu, chưa hát Người đàn bà ngực trần bỏng rát Tuổi trẻ tôi em giấu đâu rồi?
Bao nước mắt lăn tròn đá sỏi Bao niềm vui hoá đá ngủ vùi Bao giận dữ ghen hờn đốt trụi Những câu thơ trầm tích nơi nào
Tôi một mình đứng dưới thanh cao Những cổ thụ muôn đời thiếu tán Bao năm rồi lòng còn thấy hạn Một cái nhìn không hữu ý từ em
Cuối con đường lại ngút ngát cao nguyên Ta đã mệt rồi chăng hả gió? Lại hối thúc bên tai mình tiếng thở Suốt một thời mơ hái mặt trời đêm
|