|
Đặng Hoài Anh Có bao giờ anh bật khóc trong đêm Để nỗi nhớ trào lên thành tiếng nấc Thấy bóng trăng mà ngỡ người về thật Cuống cuồng mở cửa nhìn rồi hụt hẫng ....Gió thôi Có bao giờ anh cảm thấy đơn côi Mình nắm tay mình mà ngỡ người ngồi cạnh Tự hát cho mình nghe trong đêm đen cóng lạnh Nỗi đau tột cùng làm khúc hát gãy đôi Có bao giờ anh nhìn lại xa xôi Quá khứ nhạt nhòa trong màu trời kỷ niệm Con đường xưa có bao giờ anh đến Ướm bước chân ngày cũ vẫn chưa mờ Thôi anh ạ ! Giờ tất cả là mơ Đừng quay về nơi ngày xưa lần nữa Nếu vô tình thấy bóng em bên cửa Hãy nhủ mình : Bóng quá khứ đấy thôi !
|