|
Anh không về gỡ tóc cho em Không có anh, tóc buồn, tóc rối Không có anh đường mưa thành lầy lội Em đi làm về, gió đập cửa buồn tênh.
Anh không về em chỉ dám nằm nghiêng Giọt nước thì trong và bức tường thì trắng Mỗi bữa em ăn, miếng cơm nào cũng đắng Cứ đêm đêm ký ức lại trở về.
Anh không về em chỉ có mình em Câm lặng, hoang mang và hoàn toàn vụn vỡ Nếu tình yêu giống như hơi thở Thì em tin, em đã chết lâu rồi.
Anh không về... Anh không biết anh ơi Hà Nội mùa này lá vàng rơi ngập phố Mùa thu lại trở về như chưa từng đau khổ Chỉ mình em đứng giữa ngã ba đường.
|