|
Xa một tuần có lâu quá không anh? Sao em thấy ngày cứ dài đến thế. Đêm Hà Nội thơm nghẹn lòng hoa sữa, Ngôi sao em ngân ngấn khóc chân trời.
Ngày xa anh, em bỗng thấy đơn côi, Gió cũng chẳng vô tình ngang cửa nữa. Một chiếc lá rơi cũng làm em nhớ, Áp mặt lên trăng, mới biết trăng gầy.
Hà Nội bồng bềnh trôi theo heo may, Ánh trăng nhắc về một thời mê đắm. Thơ em xuống dòng Buồn nghiêng dấu lặng. Nỗi nhớ về anh lấp mãi không đầy.
Bùi Sim Sim
|